Kinh Phật dạy về luân hồi, chúng sinh sống chết theo nghiệp mà nổi chìm lên xuống xoay vần trong lục đạo. Trong sáu nẻo luân hồi của Dục giới, ai có phước thì được sinh trời người, ai thiếu phước thì bị đọa vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.
Người học Phật đều biết rõ, không ai có thể chọn cho mình cha mẹ, anh chị em và gia cảnh, nơi mình sẽ sinh ra. Nhân loại có nhiều cách thức lý giải khác nhau về sự việc này.
Đêm Bồ-tát Siddhartha vượt thành xuất gia, cả hoàng thành Kapilavatthu chìm trong im ắng và hoang lạnh. Không khí chia ly buồn thương man mác như bao trùm khắp các ngã đường của kinh thành mỗi nơi Ngài đi qua.
Có quan niệm rằng người có danh phận, giàu sang là do phước và cúng dường, hộ trì người có phước thì được phước nhiều hơn? Có thể là như vậy nhưng cũng có thể không như vậy.
Trong kinh Giáo giới La-hầu-la (Rahula) ở rừng Ambala, chúng ta đã nhiều lần biết đến ví dụ chậu nước của Đức Phật khi muốn dạy La-hầu-la về lỗi của việc nói dối, dù là nói dối để vui.
Tất cả chúng sanh giai hữu Phật tánh, nơi Phật không dư, nơi phàm không thiếu. Chỉ quay về, nhận lại thì tự đầy đủ. Con đường trở về chỗ uyên nguyên, bao nhiêu cửa ngõ đã mở toang thông thống mà chúng sanh vẫn đang lần tìm lối vào.
Đức Như Lai ra đời thuyết pháp khiến mọi người sống hạnh phúc hiền lương, xứ sở an vui thái bình, cả loài người và trời hân hoan tu học Phật pháp và cùng nỗ lực khuyến khích nhau gieo trồng thiện pháp.
Là một thể loại văn học đặc trưng của Phật giáo, sám được sử dụng trong các khóa lễ nhằm mục đích biểu đạt tâm nguyện của những người con Phật trước di ảnh hoặc hình tượng chư Phật, Bồ-tát.
Hiếu đạo là sự biểu hiện và trôi chảy của thiện tâm, của tâm giác ngộ, của tình thương yêu, có công năng sưởi ấm đời sống cá nhân, đời sống gia đình và đời sống cộng đồng. Đó là nguyên lý để xây dựng hạnh phúc cá nhân, hạnh phúc gia đình và hạnh phúc xã hội.
Trong cuộc sống, mỗi người đều cần trang bị cho mình những điều kiện cần và đủ để bước đi trên cuộc đời. Người học Phật trong thời đại 4.0 cũng cần chuẩn bị cho mình những hành trang cần thiết để có thể an nhiên, giải thoát và vững chãi trong hoằng hóa, phụng sự.
Vọng tưởng, phóng dật là căn bệnh muôn thuở của chúng sinh. Mấy ai trong chúng ta chưa từng mang trong mình những vết thương âm ỉ, những nỗi buồn không tên, lặng lẽ chất chứa và lớn dần theo năm tháng.
Thiện hay bất thiện trong thế gian có nhiều quan niệm, quy chuẩn khác nhau. Theo đạo Phật, thân làm ác (giết hại, trộm cướp, tà hạnh), miệng nói ác (nói dối, nói chia rẽ, nói thô ác, nói thêu dệt-dua nịnh), ý nghĩ ác (tham lam, sân hận, si mê) là bất thiện. Ngược lại là thiện.
Nhà có ruộng vườn đất đai màu mỡ thì có thể tích trữ lương thực phòng khi đói. Ruộng đất luôn gắn chặt với cuộc sống con người. Xưa nay, người phương Đông luôn coi ruộng đất là yếu tố căn bản của sự sinh tồn, là báu vật để đời, bởi vậy mà cha mẹ luôn mong muốn để lại vài phần ruộng đất cho con cháu.
Nói đến thiền chúng ta thường liên tưởng ngay đến ngồi thiền. Bởi ngồi thiền vững chãi, không di chuyển, ít tiếp duyên, hạn chế được buồn ngủ, dễ an định và thấy rõ thân tâm hơn.
Không gian thì vô biên, thời gian cũng vô cùng, thế giới xung quanh ta muôn hình vạn trạng. Vạn pháp tương sinh tương diệt liên tục đổi thay thiên biến vạn hóa.
Gìn giữ hay phòng hộ sáu căn là một pháp tu quan trọng. Pháp tu này xảy ra mọi lúc, mọi nơi trong đời sống hàng ngày. Bởi sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) luôn tiếp xúc với sáu trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) rồi sinh yêu, ghét mà tạo nghiệp.
Khi bước vào con đường Pháp, không thể đến bằng lòng tham. Không thể mang theo tâm muốn nhanh có kết quả, muốn đạt được liền tay. Bởi vì Pháp là con đường của sự chín muồi, của sự trưởng thành từ từ, không phải chuyện có thể vội vàng.
Tái sinh về các cõi trời là một phước báo lớn. Trong giáo pháp của Đức Phật có Thiên thừa, tức những pháp tu thành tựu phước báo để tái sinh cõi trời, nhất là những cõi trời Dục giới. Tu tập mười điều thiện (mười nghiệp của thân, khẩu, ý đều thiện lành) là những nhân hạnh căn bản.
Theo kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh), trước lúc viên tịch, Thế Tôn an cư mùa mưa tại Baluvā, bị bệnh trầm trọng, rất đau đớn. Nhưng Ngài giữ tâm chánh niệm, tỉnh giác, chịu đựng cơn đau ấy, không một chút ta thán.
Chánh kiến là một thuật ngữ quan trọng trong Phật giáo, được xếp ở vị trí đầu tiên trong Bát chánh đạo. Nhờ có chánh kiến, hành giả mới có thể định hướng đúng đắn cho tư duy, lời nói và hành động, tránh rơi vào tà kiến và mê lầm.
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012