Hoa Đậu Biếc

Tôi đã thấy ánh nắng vàng của một bình minh vừa chín, bước từng bước thật êm đến với khu vườn. Và một bức tranh mà tôi chưa từng thấy bức tranh nào đẹp hơn, khi bé gái với cái váy trắng tinh xoay tròn đôi chân dưới giàn hoa đậu biếc. Ánh mắt bé trong hơn tất cả những màu trong mà tôi từng thấy. Có bao điều lạ lẫm, khi cánh bướm không sợ hãi lượn quanh mái tóc hây hây và đâu đó tiếng chim ca ríu rít.
Một ngày đủ duyên tôi đã đến đây, ngồi ở một góc nhỏ trong khu vườn này, được tiếp đón bằng niềm vui hồn hậu và cái màu tím lịm khó quên của những bông đậu biếc. Trong giây lát bên tách trà thơm, thật giản đơn, tôi định nghĩa cuộc chuyện trò bằng một niềm tin tự nhiên, không khoảng cách giữa cho và nhận. 

Tôi mỉm cười cảm nhận tình người trong lặng im, khi đã chạm đôi chân vào lối đi sạch sẽ, bên những khóm cây chưa từng thiếu hơi ấm của bàn tay. Tôi đã nghe trẻ nhỏ lễ phép cúi chào và hồn nhiên cất tiếng ca, không để mặc tôi ngại ngùng làm khách. 
 


Hoa Đậu Biếc

 
Tôi đã thấy ánh nắng vàng của một bình minh vừa chín, bước từng bước thật êm đến với khu vườn. Và một bức tranh mà tôi chưa từng thấy bức tranh nào đẹp hơn, khi bé gái với cái váy trắng tinh xoay tròn đôi chân dưới giàn hoa đậu biếc. Ánh mắt bé trong hơn tất cả những màu trong mà tôi từng thấy. Có bao điều lạ lẫm, khi cánh bướm không sợ hãi lượn quanh mái tóc hây hây và đâu đó tiếng chim ca ríu rít.

Tôi đã thấy từng ngọn xanh non thuôn thả, uốn mình leo lên, rồi một vài bông tím của ngày hôm qua chạm xuống đất bình yên, hay những chùm quả khô tiếp thêm cho ngày mai sự sống. 

Tôi đã thấy những hạt mầm đang nâng niu cho những điều tôi đã thấy...

(Viết tặng những người yêu hoa)
 

Tác giả bài viết: Thích Thanh Thắng