Hoa Đỗ Quyên

Có phải nàng đã đưa bàn tay vén màn sương lam bí ẩn, cho mặt trời ngủ quên trên triền núi, cho si tình những vạt áo giữa đường thơm. Vâng, nàng là loài hoa đỗ quyên, cất giấu tình yêu nơi xanh um tiếng hót. Ai nghe được tiếng lòng mình trong vắt, cứ điềm nhiên soi suối tóc ngả sang màu, và đều tay, thật đều tay thả êm dịu dần trôi...


Hoa Đỗ Quyên
 
Nghe rất gần hơi thở của mùa xuân, nơi canh khuya gọi ngàn gió núi, nơi thời gian không ai còn nhớ tuổi, nàng đong đầy ánh sáng để mời trăng. Có phải nàng đã hóa thân trong tiếng kêu tha thiết của loài chim đỗ quyên, đi hết cô đơn con đường tĩnh lặng, cho cát bụi xanh tươi, cho đầm ấm ngày và đêm là một.

Có phải nàng đã đưa bàn tay vén màn sương lam bí ẩn, cho mặt trời ngủ quên trên triền núi, cho si tình những vạt áo giữa đường thơm. Vâng, nàng là loài hoa đỗ quyên, cất giấu tình yêu nơi xanh um tiếng hót. Ai nghe được tiếng lòng mình trong vắt, cứ điềm nhiên soi suối tóc ngả sang màu, và đều tay, thật đều tay thả êm dịu dần trôi...

Thềm xuân một giấc vơi đầy,

Đỗ quyên thắm suốt đường mây phương ngàn.

Ai về gánh mộng trần gian,

Cho ai say mật ôm đàn rong chơi.


(Viết tặng những người yêu hoa)

 

Tác giả bài viết: Thích Thanh Thắng