Hoa Gạo
- Thứ hai - 03/03/2014 08:55
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Tôi thấy những đóa hoa gạo rụng xuống thềm khô khốc và lạnh ngắt, không còn như một món quà ý nghĩa với tuổi thơ. Đâu những bàn tay bé xíu ngẩn ngơ, tìm chọn những bông lành xếp đầy trên lối nhỏ. Và thế là tôi đuổi theo những tiếng vọng của ngày xưa. Ẩn hiện không gian mấy mùa oi ả, cái nắng tháng ba mặt trời như thắp lửa, trên những cành cao sắc đỏ ngả tưng bừng.
Tôi thấy những khuôn mặt ngày xưa đang nhòe đi, con đường dài xa hôm nào dường như hẹp và ngắn lại, không như những gì tuổi thơ tôi từng cất giấu. Tôi trở thành người khách lạ của những đứa trẻ đang lớn lên từng ngày ở đây, dù tôi biết con đường này, gốc cây kia và cả những vết thương thời gian, quen thuộc với tôi hơn bất cứ mảng màu nào đang hiện ra trước mắt.
Tôi thấy những đóa hoa gạo rụng xuống thềm khô khốc và lạnh ngắt, không còn như một món quà ý nghĩa với tuổi thơ. Đâu những bàn tay bé xíu ngẩn ngơ, tìm chọn những bông lành xếp đầy trên lối nhỏ. Và thế là tôi đuổi theo những tiếng vọng của ngày xưa. Ẩn hiện không gian mấy mùa oi ả, cái nắng tháng ba mặt trời như thắp lửa, trên những cành cao sắc đỏ ngả tưng bừng.
Tôi thấy những đóa hoa gạo rụng xuống thềm khô khốc và lạnh ngắt, không còn như một món quà ý nghĩa với tuổi thơ. Đâu những bàn tay bé xíu ngẩn ngơ, tìm chọn những bông lành xếp đầy trên lối nhỏ. Và thế là tôi đuổi theo những tiếng vọng của ngày xưa. Ẩn hiện không gian mấy mùa oi ả, cái nắng tháng ba mặt trời như thắp lửa, trên những cành cao sắc đỏ ngả tưng bừng.

Hoa Gạo
Tôi thành kính bước lên những bậc thềm, nơi trú ngụ của các vị thánh thần, để ngả mũ thắp niềm tin cho một điều rất nhỏ, cái điều đã thúc giục tôi đi tìm người giữ lửa. Giữa cảnh vật u huyền, tôi thấy những dòng sắc hương trôi về phía mặt trời trên từng cánh đỏ.
Tôi đang thắp niềm tin cho một điều rất nhỏ...
(Viết tặng những người yêu hoa)
Tôi đang thắp niềm tin cho một điều rất nhỏ...
(Viết tặng những người yêu hoa)