Hoa Nguyệt Quế

Ta mở cửa trái tim đón chào người khách phương xa, nhưng nàng có biết người khách ấy là ai không? Đó chính là hơi ấm mùa xuân, nơi có biết bao niềm tin yêu vừa gửi đến. Với vẻ đẹp thuần khiết, nàng thủ thỉ với ta rằng, chàng ơi đừng ngỡ ngàng bám víu, bởi tình yêu là đi tới, tình yêu là những bước chân không mỏi...
Sáng nay, khi ta vừa có ý định mừng reo, thì nàng đưa ngón tay trỏ lên miệng làm dấu cho ta dừng lại. Trong đôi mắt đang tỏa hương mát dịu, nàng bảo con đường đi đến tình yêu đầy chông gai, nhưng đích đến của tình yêu không phải là chiến thắng và những lầm tưởng là chiến thắng.

Trong đêm hội đầy ánh sao lấp lánh, ta xúc động khi nàng khoác lên vai ta một làn hương chín mượt. Sau đóta và nàng cùng trôi theo vũ điệu trong veo của những giọt sương mai, trước khi ngoài hiên có tiếng bước chân người khách phương xa đặt tới.
 


Hoa Nguyệt Quế
 
Ta mở cửa trái tim đón chào người khách phương xa, nhưng nàng có biết người khách ấy là ai không? Đó chính là hơi ấm mùa xuân, nơi có biết bao niềm tin yêu vừa gửi đến. Với vẻ đẹp thuần khiết, nàng thủ thỉ với ta rằng, chàng ơi đừng ngỡ ngàng bám víu, bởi tình yêu là đi tới, tình yêu là những bước chân không mỏi... 

Ta biết rồi nàng ơi thôi nhắc nữa khi khổ đau không biết vừa lòng! Vì thế, ta sẽ đi bằng đôi chân không bến bờ neo đậu. Ta sẽ đi không vì ai biết là ta sẽ đi. Ngày cũng như đêm, ta luôn khoác chiếc áo choàng trắng tinh mà nàng ban tặng, và ta sẽ đi cho đến một ngày mất dấu chính ta nơi thế giới của những điều rất trắng...

(Viết tặng những người yêu hoa)
 

Tác giả bài viết: Thích Thanh Thắng