Hoa Xương Rồng Bát Tiên

Hoa Xương Rồng Bát Tiên
Nhưng xin cha cứ thử hỏi mà xem, sẽ không có một ngọn gió, một ánh nắng, một âm thanh nào của tự nhiên bị tổn thương khi va mình vào gai góc. Con biết, cha sẽ trả lời với con rằng, mọi nỗi đau đều đến từ ý thức. Nhưng tại sao con người lại giả vờ không muốn biết, rằng một ngày kia mặt trời hồng sẽ tắt.
Thưa cha, con đang đi từng bước thật nhẹ đến bụi gai kia, vì con thấy ở đó những chùm hoa đang thắm đỏ. Cha lo lắng vì sợ con mải chơi và ngã vào nguy hiểm. Nhưng cha ơi, cha có lòng tin vào ánh mắt đang rất khao khát của con không. Bởi con thấy những đóa hoa đang trỗi nhạc đón chào những ngọn gió dịu dàng và những tia nắng mới. 

Vì thế con xin cha hãy để cuộc phiêu du mạo hiểm của con được tự nhiên, dù con biết những từ "dại dột", "ngu si" đang hướng về phía con khi cha còn rối bời tâm trạng, vì giận và vì thương. Con biết, người ta đã khổ công viết ra biết bao cảnh báo an toàn, và không ngần ngại định nghĩa con người như là một lực lượng vật chất, có huy hiệu và chiến công hiển hách. 
 


Hoa xương rồng bát tiên
 
Nhưng xin cha cứ thử hỏi mà xem, sẽ không có một ngọn gió, một ánh nắng, một âm thanh nào của tự nhiên bị tổn thương khi va mình vào gai góc. Con biết, cha sẽ trả lời với con rằng, mọi nỗi đau đều đến từ ý thức. Nhưng tại sao con người lại giả vờ không muốn biết, rằng một ngày kia mặt trời hồng sẽ tắt. 

Có phải vì hận thù không thể bay bổng thành lời ca tiếng hát. Có phải vì khổ đau không hóa áng kinh thiêng, hay vì con người quá sợ hãi với sự thật mà chính mình đã biết...

(Viết tặng những người yêu hoa)
 

Tác giả bài viết: Thích Thanh Thắng