Vượt qua cạm bẫy cuộc đời

Đăng lúc: Thứ ba - 09/07/2013 12:05 - Người đăng bài viết: Nhuận tâm bình
Đã làm người trong thiên hạ ai không một lần thất bại. Nếu ta ngồi yên hay đứng lại một chỗ thì không bao giờ vấp ngã, càng bước đi, càng dễ vấp ngã, nhưng nó không làm chết đi những con người tài đức, mà chỉ là thử thách, tôi luyện thêm ý chí, lập trường cho người có đức hạnh và tài ba.

ĐÔI LỜI TÂM SỰ
 
Tôi lúc trước si mê cùng lầm lạc
Gây biết bao khổ não cho nhiều người
Nhờ Tam Bảo, mẹ hiền đã tế độ
Tôi vượt qua bao ngục tù tăm tối
Để rồi đây kết nguyện với muôn loài
Hầu đền đáp, sẻ chia cùng tất cả
Để cùng nhau kết nối tình yêu thương

Đã làm người trong thiên hạ ai không một lần thất bại. Nếu ta ngồi yên hay đứng lại một chỗ thì không bao giờ vấp ngã, càng bước đi, càng dễ vấp ngã, nhưng nó không làm chết đi những con người tài đức, mà chỉ là thử thách, tôi luyện thêm ý chí, lập trường cho người có đức hạnh và tài ba. Ngược lại nó sẽ quật ngã những kẻ mềm lòng, yếu đuối, bạc nhược, dễ duôi, không có khả năng kiên nhẫn, chịu đựng, để rồi rơi vào hố sâu của đam mê tội lỗi. Nghịch cảnh hay chướng duyên, không phải là tảng đá lớn ngăn cản bước đi của chúng ta. Nó chỉ là thềm đá rộng giúp bước chân chúng ta đi đều và vững vàng hơn trong cuộc hành trình trở về thế giới tâm linh của chính mình. Giống như cục đất sét khi chưa được nhào nặn để đưa vào lò nung đúng độ, gặp trời mưa chúng sẽ rã ra, không còn xài vào việc gì được nữa, thậm chí còn làm tổn hại đến nhiều người.

Ngược lại, cục đất sét kia sau khi đã được con người nhào nặn và tôi luyện đúng độ trong lò nung sẽ dễ trở thành một bình trà xinh xắn, cuối cùng đã giúp con người có những tách trà thơm ngon. Chúng tôi chân thành xin mời tất cả bạn lữ gần xa cùng ngồi lại bên nhau thưởng thức những tách trà thơm ngon, tinh khiết. Xin mời!

Đã làm người ai không một lần vấp ngã hay thất bại! Vấp ngã nhiều hay ít thực ra không quan trọng, mà quan trọng là sau khi vấp ngã chúng ta có can đảm đứng dậy hay không? Chúng ta có dám mạnh dạn nhận diện lỗi lầm để làm mới lại chính mình, hay vượt qua không nỗi để rồi phải chịu mang họa vào thân, cuối cùng bị mặc cảm, tự ti, hối hận suốt cuộc đời chôn vùi trong khuất lấp và sống trong đau khổ, lầm mê. Để vượt qua lỗi lầm sau khi vấp ngã, chúng ta phải tự đứng lên mặc dù rất khó, nhưng nếu không nhận ra được lỗi lầm, dù có muốn làm mới lại cuộc đời, làm mới lại chính mình cũng phí công vô ích. Vì sao? Vì không thấy mình sai thì làm sao sửa sai?

Cho nên, người có lỗi lầm sau khi vấp ngã hãy can đảm nhận ra điều sai quấy của mình có nguyên nhân từ đâu, do khách quan hay chủ quan; nếu là khách quan thì nên quán chiếu, xem xét trở lại, tự mình an ủi lấy mình, biết đây là nghiệp xấu đã gieo tạo từ trước giờ đến hồi trả quả. Một con người đáng được tán thán và ca ngợi không phải ở chỗ chưa bao giờ vấp ngã mà sau khi vấp ngã người đó có dám mạnh dạn đứng lên hay không?

Chúng ta đã biết, trong đời này có hai hạng người đáng được tán thán và tôn kính. Hạng người thứ nhất chưa từng lầm lỗi, hạng người thứ hai đã từng gieo tạo tội lỗi, nhưng biết ăn năn sám hối hứa chừa bỏ và không còn tái phạm lỗi lầm. Giống như con cá khi đã bị mắc vào lưới mà còn tìm cách nhảy ra để được thoát thân thì không phải hay là gì? Cũng đồng là cá, biết bao con khác phải nằm chờ chết vì không đủ sức vùng vẫy thoát ra, nên đành cam chịu số phận tối tăm. Hình ảnh cá nhảy khỏi lưới dụ cho người mắc phải sai lầm làm những điều tội lỗi nhưng biết quay đầu làm mới lại chính mình. Thế gian này vượt cạn lên bờ được mấy ai? Ý chí, niềm tin và nghị lực có thể giúp chúng ta vượt qua cạm bẫy cuộc đời. Ma túy, cờ bạc, rượu chè, đàng điếm… chúng ta có thể vượt qua một cách dễ dàng, song để sống làm người không vì lợi ích riêng tư, luôn sống vì tha nhân, lấy niềm vui thiên hạ làm niềm vui chính mình thì mới là điều khó làm nhất của một con người.

Ta không thể thay đổi hoàn cảnh hiện tại, nhưng ít ra ta cũng phải thích nghi với cuộc sống thực tế khi đối mặt với khó khăn và chướng ngại. Người có khả năng tu tập thì dễ dàng vượt qua sóng gió cuộc đời. Người thiếu niềm tin về chính mình thường không sáng suốt nhận định đúng sai, dễ trở nên oán giận, thù hằn, tạo ra nỗi khổ niềm đau cho nhau, cuối cùng chuốt họa vào thân và chấp nhận cuộc đời đen tối. Ý chí niềm tin và nghị lực là ba điều không thể thiếu trong cuộc sống, để chúng ta vững vàng bước đi những bước chân trên khắp nẻo đường trong cuộc sống vốn nhiều thay đổi và đầy gian nan, thử thách. Chúng ta phải tin rằng không có gì là cố định, mọi thứ đều có thể thay đổi được. Nhờ có ý chí, ta mới có thể học hỏi từ những thất bại đã qua, cố gắng vươn lên vượt qua số phận, không nản lòng, thất chí khi gặp phải khó khăn, chướng ngại.

Ai cũng có khả năng và sức mạnh của ý chí đang tiềm ẩn nơi mỗi con người chúng ta để vươn lên làm mới lại chính mình. Muốn vượt qua số phận ta phải kiên nhẫn, bền chí, can đảm, dũng mãnh, siêng năng, tinh tấn để làm mới lại cuộc đời. Trong cuộc sống ít ai hoàn hảo về mọi mặt vì đã gieo nhân tốt xấu lẫn lộn. Muốn vượt qua cạm bẫy cuộc đời chúng ta hãy nên chiêm nghiệm câu thơ của Nguyễn Du đã viết trong truyện Kiều: “Tu là cội phúc, tình là dây oan.”

Tại sao “tu là cội phúc, tình là dây oan?” Chữ tu ở đây không phải là gì cao siêu, mầu nhiệm, không phải cạo đầu vô chùa hay vào rừng sâu núi thẳm mới gọi là tu. Tu có nghĩa là chuyển hóa thay đổi, buông xả những gì chấp mắc, trói buộc làm chúng ta không được an vui, hạnh phúc, làm cho mình và người khổ đau. Tình ở đây mang ý nghĩa thâm sâu hơn, tình là những thói quen xấu có tính cách hại mình, hại người, làm khổ đau cho nhau như tham lam, ích kỷ, bỏn xẻn, hiểm độc hận thù, ganh ghét phá bỏ, triệt tiêu, hủy diệt, nên mới nói “tình là dây oan”.

Một cục muối, một củ cà rốt, một quả trứng sau khi được đun sôi một thời gian chúng ta sẽ thấy thế nào? Cục muối với hình dáng bên ngoài coi có vẻ rắn chắc nhưng khi bỏ vào nước từ từ sẽ bị hòa tan theo thời gian; củ cà rốt cứng chắc cũng mềm đi khi bị nấu chín; còn quả trứng tuy vỏ mỏng manh nhưng khi được luộc qua nước sôi nóng bỏng lại trở nên cứng cáp hơn. Cũng vậy, nếu con người không được tôi luyện trong gian khó sẽ dễ dàng gục ngã trước phong ba bão táp cuộc đời và khó có thể làm mới lại chính mình.

Bằng kinh nghiệm của bản thân sau khi vấp ngã được Phật pháp cứu vớt làm mới lại cuộc đời, chúng tôi có đôi lời chân thành xin được chia sẻ cùng chư huynh đệ pháp lữ gần xa. Một chút tâm tình mong được kết duyên sâu cùng với tất cả mọi người.

VƯỢT QUA CẠM BẪY CUỘC ĐỜI?

Dòng đời nghiệt ngã luôn cuốn trôi tất cả dù đó là nhân nghĩa của một con người. Vì thế, vượt cạn lên bờ được mấy ai? Đường đời nhiều nỗi gian nan trắc trở, đứng trước dòng thác lũ cuộc đời với vô vàn sự cám dỗ, nhiều chông gai, nhiều cạm bẫy; muốn thưởng thức cái hoa hồng đẹp chúng ta phải chấp nhận thân gai góc của nó; hạnh phúc-khổ đau, thương yêu-thù hận, hơn thua-được mất, con người lúc nào cũng loay hoay lẩn quẩn trong cái vòng ấy. Do đó, chúng ta luôn bị dòng xoáy cuộc đời nhấn chìm và cuốn trôi. Muốn vượt qua dòng thác lũ cuộc đời không phải dễ dàng và đơn giản. Nó đòi hỏi chúng ta phải có thời gian suy xét, chiêm nghiệm, tìm tòi, quán chiếu, soi sáng, nhờ vậy chúng ta thấu rõ được sự vô thường của vạn vật nên bớt tham lam, nóng giận và si mê.

Đã làm người ai không một lần vấp ngã, nhưng điều quan trọng hơn hết là sau khi vấp ngã chúng ta có chịu khắc phục sửa sai và làm mới lại cuộc đời hay không? Người không có ý chí, niềm tin về chính mình sẽ bị gục ngã trước phong ba bão táp cuộc đời, nên dễ dàng buông xuôi cho số phận, đành cam chịu sống trong phiền muộn, khổ đau và chấp nhận cuộc đời đen tối.

Đức Phật là bậc toàn tri toàn giác, là tấm gương tiêu biểu cho kiếp nhân sinh, là bậc minh sư chân chánh, là vị thầy dẫn đường có một không hai trên thế gian này, Ngài giúp chúng ta vượt qua biển khổ sông mê để làm mới lại chính mình. Ngài đã vượt qua vòng xoáy cuộc đời bằng kinh nghiệm xương máu của chính mình. Ngày nay, người con Phật được thấm nhuần lời dạy của ngài để vươn lên làm lại cuộc đời vượt qua khổ đau, sanh tử. Ngài đã tìm ra chân lý cho con người, giúp con người không còn bị lệ thuộc vào đấng quyền năng siêu hình. Làm lành được hưởng phước, làm ác chịu khổ đau, không ai có quyền ban phước giáng họa, cho rằng có một đấng tối cao sắp đặt và định đoạt tất cả.

Đạo Phật đã mở ra một trang sử mới, một trang sử huy hoàng nhất trong lịch sử nhân loại chưa từng có từ trước đến nay, giúp con người tìm ra sự thật của chính mình. Chúng ta là chủ nhân ông của bao điều họa phước. “Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành, mọi người đều được bình đẳng như nhau”, đây là một câu châm ngôn bất hủ chỉ có trong đạo Phật được lưu truyền cho đến ngày nay.

Một hôm, tại tịnh xá Kỳ Viên, trời đã gần về khuya, một ánh sáng chói lòa làm sáng cả khu vườn Cấp Cô Độc. Một chư Thiên ở cõi trời xuống hỏi đức Phật: Kính bạch đức Thế tôn, làm thế nào để chúng con vượt khỏi bộc lưu.   Phật dạy: Không đứng lại, không bước tới, ta vượt khỏi bộc lưu.

Qua bài pháp ngắn, chúng ta học được gì từ lời dạy của Thế Tôn, Ngài không nói gì cao siêu huyền bí, chỉ đơn giản một câu thật ngắn gọn và xúc tích làm cho chư Thiên nhận ra đạo lý chân thật một cách rõ ràng không ngoài sắc thân hư dối tạm bợ này. Người đời vì mải mê chạy theo danh lợi, tiền tài, sắc đẹp, ăn ngon, ngủ kỹ nên lúc nào cũng bị dòng nước tham-sân-si cuốn trôi, do đó bị phiền muộn, khổ đau chi phối. Ngày nay, với nhận thức sáng suốt, chúng ta học đạo lý chân thật qua lời dạy Thế Tôn, ai muốn sống an vui hạnh phúc thì phải biết gieo trồng phước đức.

Tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến là nhân dẫn đến đau khổ; bố thí cúng dường, giúp đỡ chia sẻ, là nhân dẫn đến an vui, hạnh phúc. Do bám víu, dính mắc, chấp trước nên người đời đam mê chạy theo dục vọng thấp hèn, mà tham muốn của chúng sanh thì vô cùng tận; do đó, chúng ta dễ dàng bị cuốn trôi tất cả, dù đó là nhân nghĩa của một con người. Một cuộc đời, một cuộc sống luôn lẫn lộn những buồn vui-thương ghét, được mất-hơn thua, phải quấy-tốt xấu, nên hư-thành bại, cuối cùng ai ra đi cũng với hai bàn tay trắng, không đem theo được gì  và không biết đi về đâu?

Đa số mọi người trên thế gian này đều mắc phải lỗi lầm như thế, nên Phật nói “tất cả bị dòng nước cuốn trôi”. Thế giới loài người chúng ta luôn xảy ra chiến tranh, thiên tai, sóng thần, động đất, bão lũ, hỏa hoạn, ô nhiễm môi trường cũng từ lòng tham con người mà ra. Tham lam, sân hận, si mê, làm cho con người gây ra không biết bao tội lỗi, nên đa số đều sống trong đau khổ, lầm mê.

Vậy thế nào là bị dòng nước nhấn chìm? Đây là chỉ cho những người đang tu hành, nhưng vì không gặp bậc minh sư chân chánh, thầy lành bạn tốt hướng dẫn, nên bị lạc vào đường tà, bị mắc mứu trong hang cùng ngõ cụt, trở lại phỉ báng Phật pháp, chấp trước vào những giáo điều cấm thủ; như ở Ấn Độ tu tập theo cách sống của loài chó hoặc hành hạ sắc thân cho tàn hoại để được chứng đạo. Vì vậy, Phật nói “bị dòng nước nhấn chìm”, Phật do không chạy theo đam mê dục lạc, không cố chấp hủy hoại thân này, nên Ngài an nhiên, tự tại, giải thoát và không còn bị sự ràng buộc của thế gian. Với tâm nguyện từ bi bao la rộng lớn, đức Phật đã hiến dâng đời mình trong công cuộc hoằng hóa độ sinh, dạy cho chúng ta biết đạo lý làm người trong đối nhân xử thế, hưởng được phước báo trời người, xa hơn nữa Ngài chỉ cho ta phương cách giác ngộ và giải thoát để vượt qua nỗi khổ, niềm đau của sanh tử.

Dù nói hay, dù nói giỏi, nhưng thiếu tu chẳng khác gì đãy đựng sách. Không nói nhiều, nhẫn nhịn nhường, hay khiêm tốn như hoa sen vượt bùn lầy. Học và tu luôn song hành; dù nói ít vẫn lợi lạc khắp quần sanh. Việc tu học không đơn giản như mọi người lầm tưởng, người trí thì một nghe ngàn ngộ, tự điều phục chính mình. Còn phàm phu tục tử như chúng ta phải nương thầy lành bạn tốt, lánh xa người xấu ác mới có thể vượt qua cạm bẫy cuộc đời. Đạo Phật không đặt nặng ở chỗ nói hay nói giỏi mà trọng ở chỗ thực hành, nói và làm tương ưng với nhau; dùng thân giáo để điều phục chúng sinh bằng những việc làm thiết thực tốt đạo, đẹp đời.

Người tu theo đạo Phật học mà không tu giống như đãy đựng sách, học hiểu lời Phật dạy để biết được lẽ thực của cuộc đời thật giả phân minh. Khi hiểu được rồi chúng ta phải biết ứng dụng thực hành, chuyển hóa những nỗi khổ, niềm đau thành an, vui hạnh phúc ngay tại đây và bây giờ. Người tu mà không học giống như tu mù, dễ dẫn đến lầm đường, lạc lối, nên vô tình phỉ báng Tam bảo. Người quá ham tu nghe ai nói tu từ ba tháng hoặc một năm sẽ được chứng đạo nên không cần học hỏi, do đó tu mù luyện quáng, cuối cùng rơi vào si mê, tà kiến.

Vì vậy, các tổ thường nói: “Y kinh giải nghĩa oan cho chư Phật ba đời, lìa kinh một chữ tức đồng ma nói”. Nhiều người chấp vào kinh từng lời, từng chữ, ai nói khác đi một chút thì không chịu, cho rằng nói sai lời Phật dạy. Nhưng họ không biết thời Phật còn tại thế chỉ truyền miệng và được các thế hệ đệ tử đọc tụng  sao này mới ghi lại bằng sách vở. Kinh điển nguyên thủy thường được lặp đi, lặp lại nhiều lần là để cho người học dễ nhớ. Ngày nay, qua nhiều đời dịch thuật để phù hợp với phong tục tập quán các nước, nên đôi khi cũng có nhiều sơ xót, vì vậy chúng ta không nên chấp vào từng lời, từng chữ trong kinh mà phê phán đúng sai. Người học Phật chân chánh chỉ cần biết rõ nội dung Phật dạy những gì nếu không sai ý Phật là được.

Thời Phật còn tại thế không cho người xuất gia trụ xứ một chỗ, chỉ tùy duyên khất thực độ sanh, không cho Tăng chúng bám víu vào tài sản sở hữu riêng, nên tu hành dễ dàng chứng đạo. Ngày nay, do nhu cầu chung của xã hội không cho phép chư Tăng ni đi khất thực, người xuất gia phải ở tại chùa thọ nhận sự cúng dường của đàn na tín thí đem đến; nếu y theo lời Phật dạy ngày xưa, người tu trong thời hiện tại vi phạm giới luật, đã phạm giới luật làm sao tu? Đạo Phật ra đời là tùy bệnh cho thuốc, tùy theo phong tục tập quán, tùy theo căn cơ, trình độ, sở thích, nguyện vọng của mọi người để làm lợi ích cho tha nhân.

Thời xưa, quan niệm người tu là phải lìa bỏ tất cả, không bám víu vào sở hữu riêng tư, nên phải tùy duyên đi khất thực. Ngày nay, xã hội không chấp nhận như vậy nên đạo Phật cũng linh động, uyển chuyển theo thời để dễ dàng tu học và giáo hóa, đạo đời không thể tách rời nhau. Theo lời Phật dạy: Tất cả mọi hiện tượng sự vật trên thế gian này, từ con người cho đến muôn loài muôn vật đều phải nương nhờ lẫn nhau mới bảo tồn sự sống. Vì vậy, chúng ta phải có trách nhiệm và bổn phận yêu thương giúp đỡ lẫn nhau trên tinh thần vô ngã, vị tha.

Chúng ta thử làm một bài toán so sánh, nếu y kinh giải nghĩa thì oan cho chư Phật ba đời, còn nếu lìa kinh một chữ tức đồng ma nói, nhà Phật có một công thức bất di bất dịch là: tứ pháp ấn, tam pháp ấn, nhất pháp ấn. Tứ pháp ấn là: vô thường, khổ, không, vô ngã. Tam pháp ấn là: vô thường, vô ngã, niết bàn tịch tịnh. Nhất pháp ấn là: Phật tánh hay cái biết sáng suốt nơi mỗi người chúng ta. Ngoài ba công thức trên, Phật còn dạy ta biết được đạo lý làm người, gìn giữ năm điều đạo đức, tu mười điều thiện ích, giúp mọi người sống an vui, hạnh phúc để vượt qua cạm bẫy cuộc đời; dám làm, dám chịu trách nhiệm về mọi hành vi tạo tác của chính mình, không đổ thừa cho ai hết. Chỉ có giáo lý nhà Phật mới dạy cho ta được đầy đủ những điều hay lẽ phải và Ngài khẳng định rằng “ta là chủ nhân ông của bao điều họa phúc, không ai có quyền ban phước giáng họa”. Luật nhân quả luôn âm thầm tác động, chi phối hành động của mọi người mà cho ra kết quả tốt xấu không ai giống ai, người giàu kẻ nghèo, người tốt kẻ xấu, người sang kẻ hèn v.v...

Trong báo pháp luật và cuộc sống số 27 tháng 9 năm 2010 có đăng tin, một người tình, một người vợ vĩ đại với tấm lòng vị tha đã cảm hóa một tướng cướp từng bị truy nã gắt gao bằng tình yêu chân thành của mình. Giờ đây anh là một giám đốc doanh nghiệp ăn nên làm ra với một người vợ ngoan hiền, dễ thương, cùng các đứa con xinh xắn. Anh thật sự đã hoàn lương và xứng đáng là người chồng, người cha nhờ người vợ nhân hậu với tấm lòng bao dung, độ lượng. Nếu không có chị thì anh giờ đây phải sống trong ngục tù tội lỗi. Anh thầm cảm ơn chị đã đem đến cho anh một tình yêu thương chân thành nhất, để giờ đây anh mới cảm nhận được thế nào là an vui, hạnh phúc.

Phạm văn Bình (tức Bình bò) là biệt danh của tướng cướp từng gây nhiều trọng án, từng gây ra nỗi kinh hoàng và sợ hãi cho nhiều người. Từ nhỏ, anh ta được bố mẹ chiều chuộng quá mức nên đua đòi theo chúng bạn xấu ác làm những điều sai quấy như trộm cắp, móc túi, giựt dọc và từng bảo kê một vài tụ điểm nổi tiếng. Tuổi đời tuy chưa được 12, anh đã phải vào trường dành cho thiếu niên hư hỏng. Sau khi được mãn hạn giáo dục trở về, tưởng anh cố gắng tu chí làm ăn nhưng không ngờ vẫn chứng nào tật đó, anh trở nên lì lượm bản lĩnh, bắt đầu tập hợp các tay anh chị ma cô tổ chức cướp giựt có vũ khí bằng cách đánh nhanh rút gọn, gây sự chú ý hoang mang cho nhiều người và làm đau đầu các nhà chức trách.

Anh ta một thời tung hoành ngang dọc cùng đám bạn giang hồ thứ thiệt tại các tỉnh miền Bắc. Vì quá nổi danh nên anh coi thường thiên hạ, thật ra chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa đi mưa chưa thấy lạnh và chắc chắn đi đêm cũng có ngày gặp ma; trong một phi vụ cướp giựt ở Hà Nội, anh ta cùng đồng bọn bị sa lưới và được đưa đi cải tạo lâu dài. Thời gian ở tù 7 năm đã làm cho anh chai lì và hung dữ hơn. Anh giống như một con thú hoang điên cuồng chưa được điều phục, hung hăng, dữ dằn đã tổ chức trốn trại, rồi cướp vũ khí của một cán bộ quản giáo và bắn một công an bị thương.

Sau khi trốn khỏi trại giam Thanh Cẩm- Thanh Hóa, anh ta phải trốn chui, trốn nhũi, luôn sống trong lo âu, sợ hãi. Những ngày tháng ấy Phạm văn Bình sống lang thang, vất vưỡng như con ma đói và chỉ mong làm sao qua mắt được pháp luật ngày nào hay ngày đó. Anh ta thật sự chưa có một ngày an vui hạnh phúc vì luôn sống trong phập phồng lo sợ, để rồi mai đây không biết số phận của mình sẽ ra sao? Mỗi một ngày trôi qua là một ngày anh ta thở phào nhẹ nhõm vì chưa bị ai phát giác ra mình là kẻ tội phạm trốn lệnh truy nã đặc biệt.

Giờ thì anh đang sống êm đềm hạnh phúc bên mái ấm gia đình với người vợ thủy chung, nhân hậu tuyệt vời và các con ngoan hiền, xinh xắn. Thật là một điều kỳ diệu nhiệm mầu không thể ngờ. Nếu ngày ấy không có cô thôn nữ Phạm Thị Huyền sống hy sinh, cao thượng thì bây giờ cuộc đời anh sẽ ra sao? Gông cùm, tù tội và khổ đau. Anh bây giờ là một giám đốc có uy tín luôn đem lại bình an và hạnh phúc cho nhiều người, không bao giờ làm ai phiền muộn về mình nếu ai có duyên gặp anh. Sự đổi thay này như có một phép mầu vô tận nhờ tấm lòng vị tha của người vợ ngoan hiền đã chịu đựng, hy sinh suốt cả thời gian dài để giúp anh làm mới lại cuộc đời, làm mới lại chính mình bằng tình yêu thương chân thành nhất.

Anh nhớ lại những ngày mới trốn trại và lây lất sống qua ngày bằng cái nghề móc túi trên các chuyến xe khách Bắc Nam. Trong thời gian này, anh phải lòng cô thôn nữ diệu hiền bán hàng nước ở đất Phú Xuyên- Hà Tây. Anh dấu bật tung tích của mình và nói dối với nàng ấy rằng anh là tài xế lái xe Bắc Nam, tên là Tuấn. Cứ thế ngày lại ngày qua, sau nhiều lần trò chuyện tâm tình cùng với những món quà hết sức ấn tượng, trái tim hai người đã bắt đầu rung động theo nhịp đập của con tim. Họ đã thật sự yêu nhau tha thiết và đắm đuối. Với thân phận một tên tướng cướp đang bị lệnh truy nã xưa nay chưa từng làm việc nặng nhọc, nhưng vì sức mạnh của tình yêu đã giúp anh hăng say lao vào công việc đồng áng một cách nhiệt tình và tích cực, nhờ vậy anh được lòng cả gia đình chị.

Dù được chị yêu thương nhưng anh vẫn cứ phập phồng lo sợ vì quá khứ tội lỗi của mình. Anh tự suy nghĩ bâng quơ, rồi đây mình sẽ vĩnh viễn mất hết tất cả khi mọi người biết được sự thật anh là tên tội phạm. Tình yêu giữa hai người càng ngày càng gắng bó sâu đậm, đó là dấu hiệu báo trước cuộc tình ta tan vỡ kể từ đây. Rồi chuyện gì đến sẽ đến, anh đã bị phác giác; biết được chuyện tình của hai người không thể tách rời nhau được, các công an chuyên án dùng tình yêu thương để thuyết phục anh, nhờ chị động viên an ủi và khuyên anh ra đầu thú để hưởng chính sách khoan hồng.

Như sét đánh ngang tai, một sự thật quá phũ phàng, chị không ngờ người mình yêu là tướng cướp đang bị lệnh truy nã khẫn cấp. Cả gia đình chị ai cũng đều bàng hoàng, sửng sốt về người rể tương lai. Chị không đủ can đảm và nghị lực để bỏ anh vì chị đã yêu anh thật sự. Chị quá đau khổ vì đã trót lỡ yêu anh nhưng dứt không được, bỏ thì không đành. Bằng tất cả sức mạnh tình yêu và nghị lực phi thường, chị chấp nhận hy sinh tất cả để động viên khuyên anh ra đầu thú cùng với những lời hứa hẹn thủy chung: Em sẽ chờ anh, em sẽ đợi anh về và chỉ có anh là hình bóng để em nương tựa suốt cả cuộc đời. Anh yên chí học tập cải tạo tốt để mau sớm trở về đoàn tụ với gia đình. Em sẽ là mãi mãi của riêng anh. Những lời nói ấy lúc nào cũng văng vẳng bên tai anh như được rót mật vào lòng. Bao nhiêu dự định toan tính để chuẩn bị vượt biên trong vài ngày nữa bổng phút chốc tan thành mây khói. Anh ra đầu thú theo tiếng gọi của tình yêu và nhờ vậy anh đã làm mới lại chính mình để vươn lên vượt qua số phận tội lỗi.

Phép mầu thứ nhất từ người vợ ngoan hiền đã yêu anh chân thành và chấp nhận hy sinh tất cả, giúp anh vượt lên mặc cảm tội lỗi quá khứ để làm mới lại cuộc đời. Trong thế gian này nếu không có tình yêu thương nhân loại, tình người trong cuộc sống và tình yêu lứa đôi thì cuộc đời này trở nên khô cằn, héo hon. Nhờ tình yêu lứa đôi con người mới tự hoàn thiện chính mình, xây dựng hạnh phúc gia đình và dấn thân phục vụ, góp phần an vui vào cộng đồng xã hội. Phép mầu thứ hai là nhờ lòng bao dung và sự cảm thông của cha mẹ vợ khiến anh cảm nhận được tình người trong cuộc sống; và chính cha mẹ vợ anh chấp nhận cho anh cùng con gái cưới nhau trước khi vào trại để lãnh án tù mà không sợ tiếng đời bêu rếu. Cảm động trước tình yêu chân thành của người vợ trẻ và được sự hun đúc động viên của cha mẹ vợ, anh như người chết đi sống lại thức tỉnh cơn mê muội, quyết định làm mới lại cuộc đời.

Anh thật sự hạnh phúc hơn bao giờ hết vì được tất cả mọi người quan tâm, ưu ái và tạo tất cả mọi điều kiện thuận lợi nhất để giúp anh làm mới lại chính mình. Nhờ vậy, anh không còn phải bận tâm, lo lắng và yên chí, bền lòng một mực cố gắng học tập, cải tạo và lao động tốt để mau sớm trở về đoàn tụ với gia đình. Ước mơ của anh đã trở thành sự thật, anh được nhà nước ân xá và giảm án gần một nửa thời gian. Chị ấy, người vợ nhân hậu thủy chung đã cảm hóa anh bằng tình yêu thương chân thật từ tấm lòng hy sinh cao cả và sức chịu đựng bền bỉ kiên cường. Thật ra, anh quá diễm phúc gặp được người vợ hiền lương mẫu mực, nhân từ và đạo đức. Nhờ cô thôn nữ hiền thục đã hết lòng vì anh hy sinh hết tất cả và chị còn rước đứa con riêng của anh về nhà chăm sóc, nuôi nấng tử tế, đàng hoàng để anh yên tâm học tập, cải tạo tốt.

Ngày anh trở về, cha mẹ vợ đã cho anh miếng đất để cất nhà ở và còn cho anh mượn sổ đỏ để anh thế chấp vay vốn làm ăn. Trời đã không phụ người biết ăn năn hối cải để làm mới lại cuộc đời, và giờ đây anh thật sự hoàn lương sống hạnh phúc bên mái ấm gia đình. Anh luôn tự hào, hãnh diện về sự chung thủy của vợ mình, khi chưa lấy anh có rất nhiều người đến dạm hỏi nhưng cô đều một mực từ chối. Anh rất mực cảm động trước tấm lòng hy sinh cao cả của người vợ và sự hỗ trợ đắc lực của cha mẹ vợ, cùng với chính sách khoan hồng và sự độ lượng của quý ban chính quyền các cấp giúp anh sớm hoàn lương trước thời hạn gần một nửa. Để động viên, an ủi chồng những năm tháng ở tù, chị càng cố gắng làm lụng siêng năng hơn và chấp nhận nhín ăn, bớt mặc để đủ tiền nuôi đứa con riêng của anh và dành dụm chút ít hàng tháng đến thăm anh. Nếu không có người vợ ấy, chắc chắn cuộc đời anh đã chết chìm trong tội lỗi.

Đây là câu chuyện khó tin nhưng có thật, để những ai còn đang say mê, đắm chìm trong vũng bùn tội lỗi hãy nên sớm hồi tâm quay đầu làm mới lại chính mình, cùng vươn lên, vượt qua số phận u mê, tăm tối. Anh Bình đã hư hỏng và phạm tội do thói quen tham muốn hưởng thụ quá nhiều, nên từ nhỏ đã móc túi trộm cắp, lường gạt nhiều người, vì vậy cuộc đời của anh luôn gắn liền với tù tội. Ấy thế mà, nhờ tình yêu thương chân thành của người vợ đã dám hy sinh tất cả đã giúp anh hoàn lương làm lại cuộc đời và làm mới lại chính mình.

Hiện tại, anh Bình là một giám đốc doanh nghiệp ăn nên làm ra, đảm bảo nuôi sống gia đình và cùng tham gia góp phần xây dựng, đem lại lợi ích thiết thực cho xã hội. Chúng ta thử nhìn lại quá khứ của vị giám đốc này xem sao, từ nhỏ đã ma cô theo thói côn đồ, móc túi trộm cướp, bảo kê một vài tụ điểm, được đưa đi giáo dưỡng các trại thanh thiếu niên hư hỏng, tưởng đã hoàn lương làm lại cuộc đời, không ngờ sau khi được giáo dục trở về vẫn chứng nào tật đó ngựa quen đường cũ; anh bắt đầu tham gia vào các phi vụ cướp giựt có quy mô tổ chức lớn, nên cuối cùng bị sa lưới pháp luật trở lại.

Thông thường, các tội phạm bị giam giữ lâu ngày trong các trại giam không được nghe các câu chuyện về các bậc thánh nhân vĩ đại, để học hỏi những điều hay lẽ phải và bắt chước làm theo cái hay của các ngài. Chính vì thế, có nhiều người mới ban đầu chỉ phạm tội nhẹ do một phút bốc đồng nóng giận, nhưng sau khi ra tù lại gây tội ác tày trời như lường gạt, cướp của giết người một cách dã man. Bởi vì, trong tù hằng ngày phải tiếp xúc với nạn đại bàng lộng hành chuyên trấn lột và áp bức tù nhân, cuộc sống trong tù hằng ngày phải tiếp xúc với các tay giang hồ bịp bợm, đầu trộm đuôi cướp, ích kỷ, độc ác, nên càng ở tù lâu càng dễ bị tiêm nhiễm những thói hư tật xấu. Vì thế, trại tù chỉ là nơi giam giữ tạm thời chứ không có phương pháp giáo dục cụ thể, nên vấn đề hoàn lương là một vấn nạn cần phải nghiên cứu và hội thảo để tìm ra quyết sách tốt đẹp.

Nhớ lại quá khứ tội lỗi của mình khi xưa, tôi phải thầm tán dương người đã hoàn lương trong câu chuyện này. Bản thân tôi khi ra tù quyết định làm lại cuộc đời, nhưng cầm tờ đơn xin việc trên tay đi đến đâu cũng đều bị từ chối. Lý lịch đen đã làm tôi đau khổ tột cùng, mặc cảm, tự ti với thân phận thấp hèn của mình, nhưng biết làm sao đây? Điên tiết, buồn chán, hận thù và bất mãn lên tột đỉnh, muốn làm lại cuộc đời mà chẳng được. Thật ra, ai cũng có ước mơ đáng quý và trân trọng nhưng vì thiếu hiểu biết và mê muội nên hành động trong vô minh. Ai cũng muốn có cơ hội tốt làm mới lại cuộc đời và có một việc làm ổn định để nuôi sống bản thân. Cuộc sống của chúng ta sẽ không còn giá trị khi phải ăn bám cha mẹ hoặc sống nhờ vào người thân. Chán chường, buồn tủi, héo sầu, cô đơn với những giây phút vô cùng bi quan, chán nản, trong cơn tuyệt vọng não nề chúng tôi cảm thấy phiền muộn, hận thù nhiều hơn. Mặc cảm, tự ti trong tâm trạng khổ đau vô cùng, tôi luôn oán than, trách móc xã hội, hận đời đen bạc. Nhớ lại khi xưa mình đã đã làm lại cuộc đời nhờ tham gia vào lực lượng TNXP phục vụ các vùng kinh tế mới, thế là còn chút hy vọng mong manh tôi đã xin trở lại Lực lượng TNXP để làm mới lại cuộc đời. Các bạn bè của tôi ngày xưa ai cũng thăng quan tiến chức hết, riêng tôi phải sống trong mặc cảm dày dò, chính vì thế mà tôi bắt đầu sa ngã trở lại.

Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua, tôi đã có vợ có con, hoàn cảnh cuộc sống lúc này càng khó khăn hơn. Tôi đã tán tận lương tâm bỏ ra đi để lại nỗi đau người vợ trẻ và hai đứa con thơ khi đứa con thứ hai mới vừa đầy tháng tuổi. Tôi tiếp tục lao vào các cuộc vui chơi trác táng với một suy nghĩ nông cạn “chết là hết, không có ngày mai” và lần này tôi hoàn toàn bị bế tắc, tưởng chừng như không còn lối thoát. Chính Phật pháp đã cứu đời tôi nhờ sự hướng dẫn và sự hy sinh cao cả của người mẹ. Anh Bình nhờ tình yêu thương chân thành của người vợ đã chấp nhận hy sinh tất cả, bất chấp mọi đàm tiếu dư luận thế gian, nhân tình thế thái, nàng vẫn một lòng chung thủy và kiên nhẫn bền chí chịu đựng. Đây là mối tình đẹp như mơ làm nên lịch sử có một không hai trên thế gian này, để lại tiếng thơm muôn thuở cho đời, như hương thơm luôn bay ngược chiều gió, nhờ sức mạnh của tình yêu lứa đôi, cùng với sự hy sinh cao cả của người vợ, nhờ lòng bao dung và tha thứ, cảm thông và độ lượng. Hồi gia và hoàn lương để làm lại cuộc đời cho những con người lầm lỗi không phải là chuyên đơn giản và dễ làm, đó là vấn nạn cho những người đang nắm cán cân công lý và trách nhiệm của gia đình .

Mới đây, trong báo công an đã thông tin nhân đạo, ông Liên Khui Thìn- người đã có sáng kiến đề xuất và thành lập quỷ hoàn lương được nhà nước chấp nhận hiện đang hoạt động chính thức. Đây là điều kiện thứ nhất làm cho người hoàn lương không bị tổn thương, tự ái và mặc cảm nhờ bảo mật lý lịch quá khứ. Thứ hai là giúp cho người hoàn lương phải có đời sống kinh tế ổn định với việc làm chân chánh. Thứ ba là được sự hỗ trợ và giúp đỡ của gia đình, không bị  người thân hất hủi, coi thường và khinh khi. Thứ tư là phải sám hối phát nguyện hứa chừa bỏ, không tái phạm lỗi lầm vì biết được sự tác hại của nó. Thứ năm phải có ý chí, niềm tin, nghị lực và tin sâu nhân quả, đây là điều kiện tiên quyết để người hoàn lương thật sự vươn lên, vượt qua số phận của chính mình. Thứ sáu hoàn lương đối với con nghiện ma túy là một vấn đề nan giải và phức tạp, bởi khả năng để khắc phục cơn ghiền lâu dài đối với tệ nạn này quả thật rất khó. Theo sự tìm hiểu của chúng tôi, hiện nay chỉ số con nghiện hoàn lương thật sự có kết quả tối đa từ 3% đến 6% là cùng.

Theo kinh nghiệm của chúng tôi, qua thời gian tiếp xúc với nhiều con nghiện ma túy, hầu như đại đa số đều bó tay xin chào thua, không đủ khả năng để vượt qua cơn nghiện lâu dài. Nó giống như cơn bệnh ung thư phải dùng hóa chất cực mạnh để cầm cự, ma túy làm cho con người thèm khát đến cực độ và vật vã đến tột cùng. Chúng tôi cũng không phải là người hay ho tài giỏi gì, ngày xưa vượt qua được là nhờ đam mê đậm đà thứ khác và chỉ thật sự vượt qua chính mình là nhờ gặp Phật pháp. Hiện nay chỉ có một phương pháp duy nhất là cách ly con nghiện hoàn toàn với một trung tâm giáo dục lâu dài, nếu làm được như vậy thì xã hội sẽ giảm bớt tổn thất thiệt hại về kinh tế quốc gia, giảm bớt thiệt hại về con người, giảm bớt các chứng bệnh của thời đại và nhiều thiệt hại khác không thể tính kể. Nếu không thì cả nhân loại sau này sẽ sống chung với ô nhiễm đa năng, cùng các bệnh ngặt nghèo của thế kỷ và sẽ làm cho con người bị băng hoại đạo đức, bị thiệt hại tổn thất nặng nề về con người và kinh tế, tệ nạn xã hội ngày càng gia tăng đã đến hồi báo động. Ngay bây giờ các nhà lãnh đạo đất nước kết hợp với các ban nghành đoàn thể nên cùng ngồi lại hội thảo vấn nạn ma túy toàn cầu. Nếu không có biện pháp thích hợp để ngăn chặn tệ nạn ma túy và giải pháp hoàn lương đúng đắn, thì sự thiệt hại tổn thất quá lớn lao không thể tính kể đối với con người và xã hội về sau.

Sưu tầm


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Thăm dò ý kiến

Nhờ đâu bạn biết đến website phatgiaoaluoi.com?

Sự giới thiệu của bạn bè

Tình cờ tìm gặp trên google

Tình cờ tìm gặp trên Yahoo search

Tình cờ tìm gặp trên facebook

Công cụ tìm kiếm khác

Giới thiệu

Chào mừng quý vị ghé thăm website http://phatgiaoaluoi.com

   GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Niệm Phật đường Sơn Thủy, thôn Quảng Phú, xã Sơn Thủy, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni...

Thống kê

  • Đang truy cập: 48
  • Khách viếng thăm: 41
  • Thành viên online: 1
  • Máy chủ tìm kiếm: 6
  • Hôm nay: 12088
  • Tháng hiện tại: 92765
  • Tổng lượt truy cập: 36666262
Xem bản: Desktop | Mobile

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.

Ngày thành lập : 12-09-2012