Một hiện tượng khác cũng đáng cân nhắc là tình trạng con cái biết giữ chữ hiếu đối với cha mẹ nhưng thể hiện lòng hiếu thảo của mình chỉ dựa trên việc cung cấp vật chất đầy đủ cho cha mẹ. Nói khác đi là sẵn sàng bỏ tiền của ra lo cho cha mẹ đầy đủ nhưng ít dành thời gian gần gũi chăm sóc cha mẹ, ít tranh thủ thời gian “sớm thăm tối viếng cho đành dạ con”. Đây cũng là hiện trạng xảy ra khá phổ biến, một phần do áp lực của cơ chế thị trường nhưng phần khác là do quan niệm chủ quan phiến diện của con người đối với vấn đề hiếu hạnh. Chúng ta biết rằng trong thời buổi kinh tế thị trường thì giờ là rất eo hẹp. Chúng ta cũng hiểu rằng đời sống kinh tế phát triển thường kéo theo quan niệm thực dụng khiến cho con người có xu hướng đối xử với nhau hay quan tâm đến nhau phần lớn dựa vào vật chất. Nhưng chúng ta hiểu thế nào cảm giác của những bậc cha mẹ già yếu được gởi vào các trại dưỡng lão hay được thuê mướn người khác chăm sóc, trong khi con cháu mình thì chỉ đến kỳ hạn mang tiền đến chi trả hoặc thăm viếng qua quýt? Rõ ràng, chúng ta không nghĩ rằng hết thảy các bậc cha mẹ đều được con cái báo hiếu theo cách quá giản tiện như vậy. Nhưng chúng ta cũng không thể không cân nhắc áp lực của cơ chế thị trường đi đôi với quan niệm thực dụng có thể khiến cho nhiều người nghĩ đến việc đơn giản hóa việc báo hiếu cha mẹ, chỉ đơn thuần dựa vào tiền tài vật chất.
Chúng tôi điểm qua một vài hiện tượng trên để lưu ý với mọi người về những thách thức đạo đức mà cơ chế thị trường đang đặt ra cho chúng ta liên quan đến quan niệm về hiếu đạo. Chúng ta thấy rằng thật khó lý giải và khắc phục vấn đề phát sinh, nếu chúng ta cứ một mực đổ lỗi cho cơ chế xã hội. Rõ ràng, hiện tượng suy giảm đạo đức và bỏ quên truyền thống hiếu đạo có một phần là do diễn biến chung của xã hội. Tuy nhiên, gốc rễ chính của vấn đề vẫn nằm ở chỗ nhận thức và tấm lòng hiếu thảo của mỗi người chúng ta. Nếu chúng ta cứ một mực xem trọng của cải vật chất mà coi nhẹ tình cảm đạo đức thì cứ mỗi ngày mỗi ít đạo đức sẽ dần dần tuột khỏi cuộc sống của chúng ta. Cũng vậy, nếu chúng ta cứ dành hết thì giờ cho việc tìm kiếm tiền bạc mà bỏ quên bổn phận của người làm con thì cứ mỗi ngày mỗi ít lòng hiếu thảo của chúng ta sẽ trở nên phai nhạt cho đến lúc việc phụng dưỡng cha mẹ trở thành như một chiếu lệ. Thật khó tưởng tượng được một cảnh nhà thật sự đầm ấm và vui vẻ khi mà ông bà, cha mẹ không còn được xem như là thành viên trong gia đình!
Đức Phật dạy: “Hiếu dưỡng mẹ và cha, là vận may tối thượng”2. Chúng tôi kết thúc đề tài hiếu đạo với lòng mong mỏi và tin tưởng rằng mỗi người Phật tử chúng ta sẽ không bao giờ cho phép mình rơi vào tình cảnh đáng tiếc trong quan niệm về hiếu đạo. Bởi hơn ai hết, chúng ta là những người con Phật, hiểu rất rõ ý nghĩa và giá trị to lớn của lời Phật nhấn mạnh về hiếu đạo; và cũng hơn ai hết, chúng ta luôn luôn tâm niệm hiếu thảo với cha mẹ chính là bổn phận cao quý và cũng là trách nhiệm thiêng liêng mà mỗi người con Phật chúng ta nguyện nỗ lực làm tròn ở trong cuộc đời còn nhiều khiếm khuyết và thương đau này.
-----------------
1 Kinh Đất, Tăng chi bộ.
2 Kinh Điềm lành tối thượng, Kinh Tập, Tiểu bộ.
Phật giáo A Lưới


Ý kiến bạn đọc