Văn tạng Pàli lưu nhiều cuộc đàm đạo ý nhị giữa Đức Phật và vua Pasenadi nước Kosala cho thấy dân chúng Ấn Độ thời Phật tại thế có được nhiều phúc duyên thật may mắn. Họ được khuyến khích và hướng dẫn rất kỹ về phương diện đạo đức tâm linh và được quan tâm chăm lo tốt về điều kiện sinh sống.
“Cho sự không sợ hãi” là một tâm thái hiểu biết và thương quý cuộc sống; chẳng những hết thảy mọi người đều có thể thực hiện mà còn cần cần quan tâm nỗ lực thực hiện trong đời sống hàng ngày, vì lợi ích của bản thân và lợi lạc cho tha nhân.
Một hôm Phật đang du hành trong nước Kosala (Kiều tất la) cùng với đại chúng Tỷ-kheo đi đến một làng Bà-la-môn của dân chúng Kosala tên là Sa-la. Các gia chủ Bà-la-môn ở Sa-la hay tin: “Sa-môn Gotama là Thích Tử, xuất gia từ gia tộc Sakya, đang du hành trong nước Kosala với đại chúng Tỷ-kheo, và đã đến Sa-la…” Rồi các gia chủ Bà-la-môn ở Sa-la đi đến chỗ Phật ở, sau khi đến, một số đảnh lễ Ngài rồi ngồi xuống một bên… Sau khi ngồi xuống một bên, các gia chủ Bà-la-môn ở Sa-la bạch Phật: 1]
Thường thì trong công cuộc mưu sinh, làm ăn chân chính vốn đã rất vất vả. Làm giàu chân chính lại càng vất vả hơn. Vậy mà hình như ai cũng mong muốn làm giàu. Động cơ ấy là gì? Tôi không phải là người chuyên kinh doanh làm ăn nhưng tôi nghĩ rằng, trừ một vài trường hợp không nhận rõ động cơ và mục đích, hẳn là phải có một tâm hồn hướng thượng nào đó mới khiến cho con người chịu thương chịu khó như thế trong thế giới làm giàu. Giàu có tự nó không có giá trị nhiều, trừ phi người ta thổi hồn sống vào cho nó.
Xã hội hài hòa tức là một xã hội tỉnh táo, ổn định về mọi mặt, vận hành có đạo đức, có trật tự, trong đó mọi người và mọi thành phần của xã hội đều hưởng được phúc lạc, ý thức rõ vai trò xã hội của mình và nỗ lực thực hiện tốt vai trò ấy trong các tương giao với người khác.
Hạnh phúc là mong ước lớn nhất của cuộc sống theo đó mọi dự án nỗ lực của con người được đặt để và thực hiện. Hết thảy mọi toan tính nỗ lực của con người nếu không phải để đáp ứng nhu cầu thỏa mãn hạnh phúc hiện tại trước mắt thì cũng để bảo đảm cho những dự tính hay mong ước tốt đẹp ở ngày mai hay ở tương lai.
Thực tập cách nhìn trôi chảy đối với mọi hiện hữu và sống với tâm thanh thản, bớt ưu tư lo lắng về sự thực trôi chảy ấy thì đấy là phương pháp sống khỏe sống đẹp được nói đến trong đạo Phật. Đó cũng chính là đường hướng thực nghiệm an lạc, giải thoát, là nghệ thuật giữ cho sắc đẹp luôn được tươi tắn, không héo mòn, như lời Đức Phật đã dạy.
Ai cũng biết rằng chữ tín hay “nói sao làm vậy” là yếu tố nền tảng trong kinh doanh làm ăn. Buôn bán có lãi giữ chữ tín với đối tác và với khách hàng, đã đành. Kinh doanh có thua lỗ đi nữa cũng phải tìm mọi cách duy trì niềm tin đối với mọi người. Bởi có giữ được niềm tin thì mới có cơ hội phát triển thương hiệu, trong trường hợp kinh doanh có lãi, hay mới giữ được các mối quan hệ làm ăn lâu dài, trong trường hợp có thua lỗ nhất thời. Buôn bán lời hay lỗ nhất thời không khiến người ta mất đi cơ hội tạo dựng sự nghiệp thành đạt. Nhưng không có chữ tín, không biết tôn trọng chữ tín thì đừng nuôi hy vọng làm giàu thanh thản và bền vững. Có tín và có tâm thì sẽ có tất cả.
Nhân dịp Xuân về trên quê hương Việt Nam đổ đầy tin tưởng và ước mong vươn tới hạnh phúc phồn vinh trước những vận hội lớn vừa được mở ra, chúng tôi xin đề cập một bài kinh do Đức Phật dạy cho đại thương gia Cấp Cô Độc (Anàthapindika), nói về bốn loại lạc hay bốn niềm hạnh phúc an lạc mà một người có thể sở hữu do nỗ lực làm ăn chân chính đúng pháp, để hòa chung niềm vui và suy nghĩ với mọi người.
Trong Kinh Từ Bi (Mettà Sutta) thuộc Kinh Tập, Tiểu Bộ, Đức Phật khuyên dạy các đệ tử mình tu tập và mở rộng tâm từ bi, thương người, thương muôn loài chúng sinh, bằng những lời lẽ như vầy:
Một thời, Thế Tôn trú giữa dân chúng Sakka, tại Kapilavatthu, khu vườn Nigroda. Rồi Mahànàma đi đến, sau khi đảnh lễ, ngồi xuống một bên, bạch Thế Tôn...
Muốn hành động được tốt đẹp, chúng ta nên nhớ tự hỏi là ý nghĩ, lời nói, việc làm của chúng ta có làm hại người khác không, có làm hại ai không? Điều khó nhất là chúng ta phải nhất quyết, kiên trì, bền bỉ chịu đựng nhẫn nại để thực hành; nếu có hại cho người khác, chúng ta nên tránh, không nghĩ đến, không nói đến và không bao giờ làm, sẽ không tạo nghiệp ác nữa; nếu được như vậy, chúng ta sẽ không còn phải lo lắng và yên tâm sống trong an lạc vậy.
Bài kinh dùng hình ảnh người đi tìm lõi cây để ám chỉ người xuất gia sống đời sống Phạm hạnh với mục đích tìm kiếm cứu cánh giải thoát và nêu ra năm hạng Phạm hạnh tương ứng với năm thành quả của sự tu tập mà người xuất gia có được nhằm nhấn mạnh đến kết quả cuối cùng là sự thành tựu phi thời giải thoát (asamayavimokkha) hay tâm giải thoát bất động (akkupà-cetovimutti), được xem là mục đích cứu cánh, là lõi cây của đời sống Phạm hạnh.
Trong đạo Phật, vấn đề hiếu đạo được đề cập trong nhiều trong kinh tạng Pali của Phật giáo nguyên thủy và Hán tạng của hệ phái Bắc tông như: kinh Trường Bộ, kinh A Hàm, kinh Báo Ân, kinh Vu Lan Bồn, kinh Hiếu Tử, kinh Tâm Địa Quán…
Cha mẹ không nhất thiết phải trở thành những Phật tử nhằm để sử dụng những giáo huấn và thực hành đơn giản nhưng rất hữu ích này. Nhưng cha mẹ có thể áp dụng một cách dễ dàng giáo huấn Đạo Phật để nuôi dưỡng con cái và với nhẫn nại và nổ lực, có những lúc nào đấy sẽ thấy hoa trái rộ nở.ỡng con cái dễ dàng hơn và tốt đẹp hơn.
Không phải quý Phật tử đến chùa bố thí, cúng dường, cất chùa, độ tăng là phước điền. Thấy tất cả mọi sự, mọi việc, chúng ta tùy hỷ, vui theo, cái gì thấy được chỗ đó. Như quý vị làm việc thiện nhưng trong tâm còn tật đố, ích kỷ, san tham thì cái phước đó là phước tạo tác. Còn một người ngộ nhập tri kiến Bát Nhã rồi, từ tự tánh khởi dụng ra thì cái đó là chân thật.
Trong bối cảnh việc sư giả đang thu hút sự quan tâm của công luận, chúng tôi xin giới thiệu đến bạn đọc một bài kinh, trong đó, Đức Phật đã nói về hiện tượng sư giả.
Phật dạy 20 điều khó không mang một sắc thái bi quan hay chán chường, mà nhằm chỉ dạy chúng ta phải ý thức rằng sự sống này phải nương nhờ lẫn nhau mới bảo tồn mạng sống trên nền tảng của nhân quả; và chúng ta phải cố gắng, rèn luyện nhân cách, đạo đức tâm linh để vượt lên trên những gì tầm thường của thế gian.
Đam mê là một cái thú đồng thời là cái tật của con người. Có thể nói rằng hầu hết những người làm nên sự nghiệp đều bắt đầu từ những đam mê nhưng có không ít người cũng vì đam mê mà thân bại, danh liệt. Cuộc sống nếu thiếu đam mê sẽ nhạt nhẽo, vô vị và mất sinh khí. Vì thực ra, đam mê vốn không phải là tội lỗi nhưng vấn đề cần đặt ra với con người là đam mê cái gì, đam mê như thế nào?
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012