Một hoa, hai hoa vừa chớm nở, và những đốm tím loang dần gieo mùi hương trên từng cánh trắng tinh khôi. Tiếng chim ríu rít buổi ban mai như mang về những luồng hơi ấm mỏng tang dễ chịu. Đứng ngóng tin xuân qua vầng trời đỏ ửng phía xa xa, theo những sợi vàng tơ đùa trên chùm hoa, với bao rung rinh nhẹ bẫng.
Hoa cô đơn như chính ta đang cô đơn, hay hoa chỉ gợi đến nỗi cô đơn trần thế, bền bỉ xui ta đi tìm bờ trắng của ngày xưa. Cũng có khi ta vong mình nơi cái bẫy người ngọt ngào dối trá. Và thời gian đã đi qua biết bao mùa hạnh phúc, không ít lần bước chân ta mỏi mệt, chợt âu lo những đổi thay chóng mặt cõi con người.
Từ bao giờ những màu sắc phù du, trang sức đã chiếm ưu thế ở chốn xao động thật giả ngoài kia. Còn những cái ra vẻ mộc mạc chỉ là sự đánh lừa thị giác và hoang phí những cố gắng của mình, mơn man giả ảo.
Nhìn từ góc độ cá nhân, con dao chỉ là vật để giết mổ. Nhưng đứng ở góc độ xã hội như trường hợp vua Asoka, đao trong câu thành ngữ dẫn trên có thể được hiểu là biểu tượng của quyền lực. Con người có quyền lực có thể vì tham vọng, vì vô minh, vì tà kiến mà trở nên tàn bạo. Nhưng ngay khi nhận thức được ác nghiệp, thì chính quyền lực đem lại phúc lợi lớn cho nhiều người.
Huế được mệnh danh là thành phố vườn, là thành phố của cây xanh với sự hài hòa của những con đường rợp bóng cây hay những khu vườn quanh năm xanh tươi hoa trái. Có lẽ không có một thành phố nào ở Việt nam có nhiều cây xanh như Huế. Cây xanh trên các con đường, trong công viên, cây trong mỗi vườn nhà, vườn đồi, ven sông… thậm chí có những con đường mà người ta đã quên đi tên chính thức của nó và thay vào đó là tên của những loài cây đã hiện hữu tại đó suốt bao năm tháng như đường Phượng bay, hàng Me, hàng Đoác…Những con đường Huế và những hàng cây trên những con đường Huế đã tạo cho thành phố này đầy chất thơ và lãng mạn.
Bốp!” - âm thanh khô khốc vang lên. An loạng choạng rồi ngã xuống sàn. Tay An ôm lấy mặt, mắt mở to bàng hoàng. Mẹ An vừa đánh nó vì một đứa trẻ khác. Và ngay lúc này, khi trên má An còn in dấu những ngón tay của mẹ thì mẹ lại đang dỗ dành, nựng nịu đứa trẻ khác.
Tháng Mười đất Bắc hiếm mưa rơi. Nhiều khi lạc giữa những sớm nắng chơi vơi, những chiều hun hút gió lại chạnh lòng nhớ mưa, muốn nhấc điện thoại lên chỉ để nghe đầu giây bên kia một tiếng dạ thưa ngọt lịm rồi vu vơ hỏi “Huế mưa chưa em?”.
Năm 1964 tôi về Trường đại học Văn khoa Sài Gòn học tiếp cử nhân triết Đông. Thầy Thích Minh Châu dạy triết học Ấn Độ và Sanscrit lại vừa làm viện trưởng Viện đại học Vạn Hạnh, Thầy là một tiến sĩ triết học Phật giáo ở nước ngoài về, rất thương học trò và bảo vệ sinh viên tranh đấu bị cảnh sát theo dõi.
Gần 80 tuổi đời, cháu con đầy đàn, tiền của dư thừa nhưng bà vẫn khổ. Khổ vì bị chồng đánh mỗi ngày. Nghe kể, ông đánh bà như chủ ngục tra tấn tội nhân: bà quỳ dưới đất, vòng tay cúi đầu chịu trận; ông ngồi trên ghế, tay cầm cây quất lên người, lên đầu, lên cổ bà, vừa chì chiết, mắng chửi không chút tiếc thương.
Đêm thôn quê, trăng vàng trăng bạc trải vàng trên ngàn cây nội cỏ. Ánh lửa từ những chiếc lồng đèn chập chờn tỏa ra hòa lẫn với những tiếng hồn nhiên vui cười của đám trẻ con đã vỡ òa cả đêm trăng.
Ngày lễ Vu Lan hôm nay không còn hạn cuộc là ngày lễ của người con Phật,mà đã là ngày hội chung cho cả mọi người.Nhất là dân tộc V.N chúng ta,một dân tộc có tinh thần hiếu đạo từ ngàn xưa.
Tháng Bảy! Những giọt mưa ngâu tí tách rơi bên mái hiên chùa trong mùa Vu lan thắng hội, mưa xoa dịu mặt đất nóng hổi sau những ngày nắng kéo dài của mùa hè oi bức, mưa thổi làn gió mát trong lành cho tiết trời trở nên dễ chịu hơn, mưa tưới tẩm những giọt nước trong veo cho cây cối xanh tươi, tràn trề sức sống, mưa nhẹ nhàng nhưng đủ để rót vào lòng con những cảm xúc bâng quơ…. Chiều xuống! Giữa chốn Thiền môn, lòng con bỗng nhớ về mẹ khôn nguôi.
Nhớ mẹ để sống tốt, đừng quên ba để sửa mình và từ đó giúp cho ba mẹ mình sống tốt...
Năm nào cũng vậy mỗi khi sắp đến ngày lễ Vu Lan là tôi đọc lại Võ Hồng: Nghĩ về mẹ, Một bông hồng cho cha, Tiếng chuông triêu mộ, Áo em cài hoa trắng, Mái chùa xưa, Màu áo nâu sòng, Đi con đường khác, Hữu thân hữu khổ….
Thi nhân nhớ Mẹ thì họ làm thơ, để giải bày tâm sự, hầu vơi bớt nỗi niềm! Vì thơ là tiếng lòng rung lên từ nội tâm hòa nhập và dung thông với ngoại cảnh, được cô đọng lại bằng ngôn ngữ để diễn tả tâm sự của mình; cùng san sẻ với tha nhân những hoài cảm, từ lâu chất chứa trong lòng nhưng chưa có cơ hội để khơi lại niềm xưa, thức lay bóng nhớ…
Bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau chiếc xe hơi bỏ mui màu đỏ sậm đang rẽ quặt xuống xa lộ. Bà ghì chặt lấy cái giỏ đồ để trên đùi như sợ gió ào ào thổi đến sẽ cuốn giỏ đi mất. Bà không quen với cái tốc độ quá nhanh như bay thế này. Với hai bàn tay run run bà siết lại chiếc dây an toàn quấn ngang người cho chặt hơn, nhưng bà vẫn cẩn thận không để các ngón tay chai sần của bà chạm vào đệm xe bọc da. Đệm quý giá lắm đấy! Con gái bà luôn miệng dặn bà đừng làm bẩn ghế: "Dấu tay sẽ lộ rất rõ ra trên đệm xe màu trắng đấy Mẹ à!”
Một chàng trai trẻ học xong bậc đại học rất xuất sắc. Chàng nộp đơn xin vào một chức vụ quản trị viên trong một công ty lớn. Chàng ta vượt qua được đợt phỏng vấn đầu tiên.
Cha mẹ đã không còn cho con nhiều thời gian như đã từng cho hết Sóng gió cuộc đời dài ...mẹ cha thêm mỏi mệt Dẫu muộn màng con xin đáp ơn cha Quẳng hết hơn thua con xin quỳ gối trước mẹ già
Mùng một, rằm me thích nấu chè đậu ngự dâng cúng Phật, me nói: dâng cúng Phật ly chè rất thanh tịnh...
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012