Cuộc sống vốn dĩ không bao giờ cho phép con người được đi theo một đường thẳng cố đinh, cuộc sống là con đường vòng vèo, lên xuống buộc chúng ta phải vượt qua để có thể đi được đến đích, hạnh phúc trong tâm hồn và an lạc trong cuộc sống. Những thứ vòng vèo lên xuống kia đôi khi là do tự bản thân mình mà ra,hoặc lại do những tiếng điều mà ngoại nhân mang đến.
Cha mẹ đem con đến chùa làm chú tiểu, tức là từ nay con phải ở chùa. Thầy dạy bảo thì con vâng lời, chắp tay búp sen trước ngực và đáp rằng “ Mô Phật”. Đó là bài học đầu tiên quyết định cho một lộ trình theo thầy học đạo mà chú tiểu phải thực tập.
Nếu ai thấy mình đồng hóa với “chân dung“ này thì đó chỉ là sự tình cờ trong muôn một, hay nói nôm na, kẻ ấy được xem như trúng lô độc đắc…
Con gái ở thành phố gọi điện về: “Ngày mai, con dẫn bạn con về ra mắt bố mẹ. Mẹ dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị cơm nước giúp con. Anh ấy là trai thành phố, con không muốn anh ấy có ấn tượng không tốt”.
“Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người, còn cuộc đời ta cứ vui…” Xin đừng ai Giã từ cuộc sống bởi phải sống để tìm hạnh phúc!
Ông tháo chiếc nón lá tả tơi bao mùa mưa nắng xuống để gió chiều về trên vài sợi tóc lơ thơ. Đưa đôi mắt già nua nhìn chiếc túi cũ kỹ bạc màu vương bụi đường trước mặt. Một vài đồng xu nằm lẻ loi trong chiếc túi phong sương, chắc cũng đủ để đổi nắm cơm chiều đạm bạc.
Chẳng thấy ai đem hoa phượng lên bàn thờ cúng, nhưng thỉnh thoảng đâu đó, trước một hình ảnh đã xưa, với đôi mắt còn nhiều nợ trần chưa trả, một cành hoa phượng nghiêng bên, cũng đủ nhìn ra khát vọng chưa tròn của một tuổi hoa, thương thương phận bạc.
Ngày nay nhiều người cho rằng lễ hội cầu siêu, cầu an, trai đàn chẩn tế… diễn ra khá nhiều chốn thiền môn. Nhiều thầy đi tụng kinh, cúng tế… thời gian đâu tu tập? Và rằng phần đông Phật tử ngày nay đi chùa chủ yếu lễ bái, cúng dường để cầu xin… Người Phật tử mấy ai có điều kiện học tập kinh điển, thông hiểu lời Phật dạy?
Chính nơi đây, vẫn con đê nhỏ quanh co theo cánh đồng làng, những mái lá nhấp nhô và khói lam lan tỏa, nơi tôi đã sống đầy kỷ niệm ấu thơ. Vẫn cây lá um tùm. Ờ không! Nó đã cao lớn hơn nhiều và che mát cả con đê.
Buổi sáng một mình đi bộ trên con đường ngập cây lá đã thành một thói quen không thể thiếu của tôi. Cũng là một nhân duyên, trước đây lâu lắm rồi, nơi tôi ở chỉ cách khu này chừng vài block đường, thỉnh thoảng có dịp đi ngang thấy có cảm tình với khung cảnh ở đây, nhưng không bao giờ nghĩ là sẽ có ngày dọn về đây ở. Thế mà, như có sự xếp đặt, chỉ một ít năm sau tôi đã về sở hữu một căn nhà trong khu này, mặc dù là căn nhà nhỏ nhất..
Hầu hết trẻ con xưa đều thuộc nằm lòng câu hát đồng dao: “Nhong nhong nhong ngựa ông đã về. Cắt cỏ bồ đề cho ngựa ông ăn”.
Bồ đề thuộc họ bồ đề (Styracaceae), loài thân gỗ nhỏ, lá hình trứng, mọc so le, búp non màu vàng, hoa ra từ nách lá, màu trắng, hương thơm ngát, còn có tên gọi khác như cánh kiến trắng, bồ đề nhựa, an tức hương, chuyết bối la hương.
Người Phật tử khắp nơi trên thế giới vẫn hàng ngày hành hương đến các thánh tích Phật giáo, trong đó có Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgayā), nơi Đức Phật Thích Ca thành đạo (thuộc bang Bihar, Ấn Độ ngày nay), để chiêm bái cây bồ đề, một biểu tượng của điềm lành lớn.
Cây vô ưu gắn với sự kiện Đức Phật đản sinh và tên tuổi của vị hoàng đế Phật tử vĩ đại Asoka, đã trở thành một loài cây thiêng bậc vào nhất đối với đất nước Nepal, Ấn Độ, cũng như các quốc gia có truyền thống văn hoá Phật giáo khác hiện nay. Do đó, cách bảo vệ tốt nhất đối với những loài cây này là trồng phổ biến tại các ngôi chùa, hay cần phải trả lại đúng hình ảnh của nó trong lĩnh vực nghệ thuật thẩm mỹ Phật giáo.
Đức Phật đã chọn rừng cây Sa la để nhập diệt, bởi đó cũng là nơi mà bảy lần trong tiền kiếp Người đã nhập diệt. Và trong vô tận của chân thường, chân lạc, chân ngã và chân tịnh, vẫn còn đó sắc trắng của những đoá Sa la tán xuống…, Người cũng như hoa vẫn thường tại thế!
Bồ tát Quán Thế Âm đã hiện thân tính nữ. Vậy tình yêu ơi, có phải em đã hoá thân thành gió, thành mây, thành hoa cỏ tự tình, để lý trí muôn thu phải cúi đầu vâng phục? Ôi thôi, ta đã mất quá nhiều thời giờ cho khái niệm tình yêu, với những lời nỉ non bay bổng, nhưng ta có thể yêu ai, khi từng phút, từng giây tách mình với tất cả.
Khi người ta ồn ào với một điều gì đó, người ta thường so đo tính toán lẽ thiệt, điều hơn, rằng đời sẽ mang lại gì cho ta sau những sự kiện đầy màu sắc kia. Chính khi suy nghĩ ấy khởi lên, màu thanh tú của con người dần dần nhuốm màu vụ lợi, khiến con người không thể nhìn thấy một khu vườn thiên nhiên màu sắc, ở đó cành này đang cho hoa, thì cành kia đang kết quả.
Cái hoa bưởi thơm thơm đầy nhớ thương đã đi vào tuổi thơ như thế, cho đến tận bây giờ vẫn không hề héo rụng những điều giản dị, thanh tao. Ôi, cái rét tháng 3 nhiều khi lạnh cóng mà vẫn ấm như gừng, bởi mùi hương bưởi nhẹ nhàng quyến rũ, thơm ngọt trong trẻo và tinh khiết qua từng bát bánh chay mẹ nấu để dâng lên cúng Phật. Thế mới hay lễ nghi của ông bà, cha mẹ thường giản dị như cách sống, như gọi mời những hương hoa cho ý vị tình đời.
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012