"Bạch thầy! Suốt cả năm nay/ Nếu thầy ngồi mãi có ngày không xa/ Thân hình thầy sẽ biến ra/ Cũng thành con cóc thôi mà! Khác đâu!"
“Những kẻ xấu xa ở đời/ Vong ân bội nghĩa với người/ Rước về hậu quả tức thời khổ đau/ Nào ai còn muốn giúp đâu/ Bị người đối xử trước sau tuyệt tình.”
Nhân tình sẽ ngập tràn trong mấy ngày Tết ngắn ngủi. Ắp đầy trên mâm cơm Tết chiều ba mươi ấm áp, ngậm ngùi. Chứa chan trong những cuộc đoàn viên gia đình, họ mạc. Bịn rịn theo khói hương trầm khắc khoải bay lên trong niềm tưởng nhớ tiên tổ, ông bà...
“Sao thầy trở lại chốn này?”/ Thầy tu giả dạng ra tay bịp đời/ Cúi đầu, đưa cỏ, thốt lời:/ “Nhà ông có cỏ trên nơi mái nhà/ Cỏ này dính lọn tóc ta/ Nên ta trở lại để mà trả ông/ Của người chẳng dám lấy không/ Có luôn giữ giới mới mong tu hành.”
Trong kho tàng văn chương truyền khẩu hay huyền thoại Việt Nam đã có nhiều chuyện duyên-nợ. Chẳng hạn chuyện tích Mưa Ngâu mà dân gian đã có thơ truyền tụng:
Mình mang lợi lộc hàng ngày/ Giúp thêm tài sản vào tay chủ mình/ Heo kia chẳng giúp gia đình/ Vậy mà được hưởng tốt lành quanh năm!”
"Tôi 'Heo Hòa Thượng' ngày xưa/ Tâm thành ghé đến tạ từ chùa đây/ Từ nay xin vĩnh biệt thầy/ Tạ ơn tri ngộ lòng này riêng mang!"
Ngày vua hấp hối trong cung/ Các quan thỉnh ý vua mong tìm người/ Đưa lên kế vị trên ngôi/ Nhà vua suy nghĩ và rồi truyền ra:
"Lâu đài là chốn dừng chân/ Người đi, kẻ đến cứ lần lượt thôi/ Ghé đây ngắn ngủi, tạm thời/ Đúng là quán trọ như lời của tôi!"
Một thương gia chợt ghé làng/ Phương xa buôn bán mang hàng tới đây/ Vô tình thấy bọn cướp ngày/ Ông bèn vội nấp vào ngay bìa rừng/ Tai nghe ngóng, mắt dòm chừng/ Cướp ngồi ăn nhậu ung dung luận bàn.
Bạn thân hỡi, chiều nay về họp lớp/ Thì nhớ đừng ăn mặc quá cao sang/ Nếu có thể đừng về bằng xế hộp/ Bằng hữu xưa còn xe máy cà tàng.
Mục Kiền Liên vốn xuất thân/ Con ông trưởng giả vô ngần giàu sang/ Ông cha tu rất đàng hoàng/ Nổi danh đạo đức xóm làng biết tên.
Quảng Điền Tinh Tấn đấp xây/ Bốn Chín đơn vị góp cây thành vườn/ Ưu Đàm tỏa ngát muôn phương/ Màu lam nguyện giữ con đường chân nguyên/ Anh em chung một con thuyền/ Dòng lam Lý tưởng tiếp truyền mai sau.
Chỉ đơn giản là thấy ba đi làm vào mệt, tôi pha sẵn một ly nước chanh và kêu ba vào uống. Có nhiều lúc ở nhà, tôi làm công việc của mình trong phòng và khi ngó ra ngoài cửa sổ thấy ba đang dãi dầu mồ hôi khuân vác cái gì nặng lắm, cũng muốn ra mà giúp nhưng ba tôi chưa bao giờ cho phép điều đó, vừa vác vào nhà xong mới kịp uống một ngụm nước đã cầm qua cho tôi một lon nước mát lạnh để giải khát, hay những đêm gió trở, tôi có thói quen đi ngủ không bao giờ đóng cửa sổ lại, sáng dậy đã thấy cửa sổ đóng rồi, chăn màn kỹ càng… (Ngày của cha!)
Vu Lan đến giữa lòng người/ Mục Liên ẩn hiện sáng ngời độ sinh/ Nhớ quê, tụng một thời kinh/ Lắng nghe tất cả đạo tình mênh mông.
Tình yêu của Mẹ tuyệt vời/Như hòn đảo giữa biển đời mênh mông/Biển bao la, rộng muôn trùng/Đảo là nơi trú vô cùng bình an.
Nếu con có thể dâng lên/ Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương/ Đền bù mỗi giọt lệ vương/ Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
Buổi sáng yên tĩnh, tôi ngồi với chén trà, đọc một trang trà đạo. Trang sách dẫn tôi vào một trà thất truyền thống cạnh một ngôi chùa nhỏ bên xứ Phù Tang.
Một tác phẩm thi hóa theo bản văn xuôi PRINCE FIVE-WEAPONS AND STICKY-HAIR của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson.
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012