Sáng ngày mồng tám, tôi đi thăm thầy Nhật Quang vừa xuất viện sau khi mổ ruột thừa. Trước khi đi, tôi mua vài món quà và vào quán cơm chay ăn điểm tâm. Đang ăn, tôi thấy Phán bước vào quán ngó dáo dác như tìm kiếm ai đó. Không biết anh ấy có ăn chay hay không nhưng tôi vẫn mời đến ngồi chung bàn ăn cho vui. Phán không khách sáo. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện. Sau khi biết tôi sắp đi thăm thầy Nhật Quang, Phán có vẻ buồn, tự trách mình vô tình, vì miếng cơm manh áo nên lâu lắm rồi không đi thăm thầy và nhờ tôi chuyển lời xin lỗi.
“Nắng mưa là bệnh của trời”/ Mặc trời! Bà cứ thảnh thơi! Lo gì!/Nội tâm khi chuyển hóa đi/ Nhìn đời tốt đẹp, sầu bi chẳng còn!
Sáng nay, trời phương Nam ngập tràn nắng ấm. Bất chợt, tôi nghe lạc lõng tiếng gù gù của chim bồ câu đang nhẩn nha nhặt thóc trước sân và hồi ức tuổi thơ quay về không dứt. Không biết tự bao giờ khi tôi lên năm, sáu tuổi gì đó thì đã thấy ở nhà nội có một chuồng chim bồ câu xinh xinh với khoảng chục con bồ câu trống lẫn mái.
Hạnh phúc là gì bạn biết không/ Là buông bực bội ở trong lòng/ Dẫu tìm niềm vui nơi khắp chốn/ Tâm còn bảo thủ cũng bằng không.
Với đề bài “hãy kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tấm và Cám dưới Âm phủ”, một học sinh lớp 10 chuyên Anh đã có bài tưởng tượng sinh động.
Trước cổng trường đại học có một bà lão trạc 80 tuổi khắc khổ, ngồi bó gối bên cây cột đèn đường bán xôi. Chẳng biết bà đến từ đâu và bán xôi từ bao giờ, nhưng một số cựu sinh viên, có người giờ làm giảng viên cho biết bà ngồi ngay cây đèn đường cũng khoảng hai khóa tốt nghiệp. Họ còn nói bà bị con cháu ruồng bỏ nên phải tha phương xứ người.
Cha đã gửi tiền rồi con nhé. Tròn mười nghìn đô. Có gì cha con mình nói chuyện sau. Chào con.
Sớm, Thuần thức dậy từ ba giờ để lo chuyển tiết lợn cho các hàng quán. Có tới mười lăm cửa hàng đặt trước cho anh. Công việc cứ thế làm. Anh đặt sẵn những chiếc sọt nhựa tại lò mổ. Người ta đâm lợn làm thịt, xong luộc tiết luôn thể và bàn giao cho Thuần. Công việc này nhẹ nhàng, không mang tội nhưng lại kiếm được tiền nuôi vợ con.
Xưa kia tôi nhớ, hễ khi nào mẹ cầm quạt mo lên quạt mát thì tôi vội giành lấy học đòi phe phẩy rồi sà vào bụng mẹ quơ quơ vài cái lấy lệ và ngủ mất tăm không hay biết. Đến khi tỉnh dậy, tâm trí lại phân vân tại sao mắt mẹ vẫn lơ mơ nhắm mà tay thì cứ đều đặn quơ quạt gọi gió tỏa mát cả không gian.
Tỳ-kheo chế ngự miệng... Ðức Thế Tôn dạy những lời này khi Ngài đang trú tại Kỳ Viên, liên quan đến Kokàlika. Trong bài kinh Kokàlika, câu chuyện bắt đầu với dòng chữ: "Lúc bấy giờ thầy Tỳ-kheo Kokãlika đến gần đức Ðạo Sư", ý nghĩa câu chuyện được giải thích trong tập chú giải liên quan đến bài kinh.
Đầu óc tôi như cánh đồng hạn hán nên chẳng thể gieo mầm tốt tươi dù tôi có nghĩ về màu xanh cả trăm lần. Thế nên rất nhiều ngày tôi không làm gì ngoài việc ngồi ngoài mảnh sân nhỏ nghĩ ngợi vẩn vơ. Ở đó tôi chờ đợi được nhìn thấy cụ già lên núi lúc sáng sớm và chờ cụ xuống núi lúc trời chiều. Khi đi hình như cụ không mang theo gì, lúc về cũng không thấy vai mang vác.
Tôi không nhớ rõ vào mùa Xuân Kỷ Dậu 1969 hoặc Xuân Canh Tuất 1970, Ôn Mãn Giác, tức thi sĩ Huyền Không lúc bấy giờ là giáo sư kiêm Khoa trưởng phân khoa Phật học và Triết học Đông phương tại Đại học Vạn Hạnh Sài Gòn có đề hai câu đối mừng Xuân trước thềm sân trường tọa lạc số 222, đường Trương Minh Giảng cũ SG như sau:
Có những nét đẹp đơn sơ giản dị, vừa đủ để đánh thức trầm tư, trắc ẩn những gam màu. Và có những khoảnh khắc ta chẳng biết về đâu, cứ hụt hẫng, cứ quyến luyến như thâm tình từ bao đời vốn vậy.
Nhưng anh ơi, ở những con đường không có ai ngoài những người háo hức đi tìm sự cô đơn, chỉ một mình em biết, rằng họ đang bước đi bằng bao ý nghĩ rối bời kiếm tìm hạnh phúc. Có người lặng im và có người đã khóc, vì cô đơn không phải một lối mòn, vì cô đơn đâu phải chỉ riêng mình và duy nhất.
Mẹ mất đã năm năm, nhưng dư hương của mẹ đối với tôi như còn phảng phất. Đường mai mẹ đi, phòng nhà mẹ ở, đâu đâu cũng còn ngát thơm mùi mẹ.
Câu chuyên ấy để nói về mỗi chúng ta, Cây Táo ví như Cha mẹ chúng ta, khi còn trẻ, ta thích chơi đùa bên cha mẹ, khi lớn lên ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về mỗi khi cần họ giúp đỡ. Nhưng cho dù ta vô lý, ta bất công với cha mẹ thì bất kể là khi nào, người vẫn luôn ở đó sãn sàng chờ đón giúp đỡ chúng ta. Để ta được Hạnh phúc...
Xin nguyện sống như con đường lặng lẽ, Khi chân đời dẫm nát cõi lòng ta. Vẫn độ lượng, bao dung như Tình mẹ, Trong âm thầm hy hiến, chẳng kiêu sa.
Thành phố nơi anh ở lúc này cứ vài hôm trời lại đổ mưa. Những cơn mưa Sài Gòn không lãng mạn, không dễ thương như mưa biển đâu! Này nhé, mỗi lần mưa hơi to một tí đường phố sẽ ngập lụt, giao thông bị ùn tắc, điện bị cúp… Như chiều nay, anh đang ngồi bó gối trả lời mail của bé, bởi không thể đi đâu trong lúc bên ngoài trời mưa như trút nước! Cô bé nhà đối diện vừa ngắm mưa, vừa hỏi đùa: “Này, nhà báo có thích ngắm “thác đổ” không nhỉ!”. Ý cô bé muốn ám chỉ trận mưa to chiều nay ấy mà! “Ui dào, làng thơ Việt Nam lại sắp sửa xuất hiện một nhà thơ teen!”, anh mỉm cười với ý nghĩ của mình. “Đất nước mình cứ ra ngõ là gặp nhà thơ”, anh nhớ có một người nào đó đã “phán” như thế!
Nghe những bậc cao niên kể lại, tết Trung Thu đã có từ lâu lắm rồi. Có 3 truyền thuyết chính được nhắc đến nhiều nhất để nói về nguồn gốc tết Trung Thu, đó là: Hằng Nga và Hậu Nghệ, Đường Minh Hoàng du nguyệt điện và sự tích chú Cuội của Việt Nam. Theo phong tục người Việt, tết Trung Thu được tổ chức vào giữa mùa thu tức rằm tháng 8 âm lịch. Vào đêm ấy, người ta làm cỗ cúng gia tiên và bày bánh trái ra sân cúng mặt trăng. Nhân dịp này, người lớn thì uống rượu, thưởng trăng, còn trẻ em rước đèn, đi xem múa lân, hát các bài hát chủ đề Trung Thu và vui hưởng bánh kẹo, trái cây do cha mẹ bày ngoài sân dưới hình thức một mâm cỗ.
Cha và mẹ nâng niu con từ bé. Ôi ! Mong manh thân trẻ tựa sương mai. Tay bồng ẳm , thêm bàn tay che chở. Bao công lao khó nhọc tháng năm dài
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012