Vợ gã bỏ gã theo người khác, để lại gã một gia tài rách bươm xơ mướp. Gã buộc phải làm anh gà trống vụng về chăn dắt đàn con dại! Nỗi sầu tình, sầu đời gọt gã héo cả người. Cảnh khốn cùng phủ chụp xuống đời gã ngắc ngứ, thừa sức công phá gã hóa rồ! Ngày lại ngày, gã đạp xe thồ khi cuối chợ, đầu ga, khi lang thang chở gió rã rượi hai chân. Ít ai dám lên xe một gã mặt mày khổ não, râu tóc hoang dại.
Nhớ những con đường thênh thênh mình đi trong nắng mai, những đợt lá trút cho mùa sang, cho cây thay áo mới và cho lòng mình nôn nao.
Lâu lắm rồi tôi không còn được nghe tiếng chuông chùa vang vọng. Và cũng chẳng biết tự bao giờ, tôi cảm thấy nhớ da diết mái chùa trang nghiêm mà yên bình ngày nào. Công việc cứ tiếp nối công việc theo guồng quay vô tận, và thế là đầu tắt mặt tối với nhịp sống hối hả này, không còn có thời gian để thấy lòng mình thanh thản như ngày còn thơ bé.
Anh đến với biển trong buổi chiều lộng gió và tràn ngập những hơi thở mới. Anh thả đôi chân mình trên nền cát trắng và để sóng xóa đi những dấu chân đã qua. Anh nhìn xa xăm và những ký ức tràn về...
Tôi không phải là người ăn chay trường. Hồi nhỏ sống ở quê, cơ thể được nuôi dưỡng bằng nhiều chất bổ bao hàm đạm động vật và thực vật.
....đất đã tiếp nhận các vật một cách rất tự nhiên, không hề có sự dồn nén hay gượng ép, không có sự phân biệt. Cũng vậy, trước các sự thuận nghịch trong cuộc sống, lòng chúng ta phải bình thản một cách tự nhiên, không bị chi phối bởi một nguyên do nào khác ngoài lòng thương yêu vô bờ bến....
Có vô số thuật dạy người nhưng xem ra thân giáo là việc khó làm nhất của vị thầy. Khi thầy làm được những gì mình nói và làm nhiều hơn nói thì những bài học kiệm lời ấy từ nơi thầy lại có tác dụng thức tỉnh và chuyển hóa học trò mạnh mẽ gấp nhiều lần nói suông.
Rõ ràng để « giải thoát luân hồi sanh tử » chỉ có mỗi một cách là phải « tu ». Nghĩa là phải « sửa » mình. Phải dứt đi cái nghiệp cái duyên, cái sinh cái sự. Một khi « sự sự vô ngại » rồi thì thong dong ba cõi sáu đường không còn dính mắc, nơi nào cũng trở nên an lành mát mẻ, bởi đã cùng chung dưới một mái nhà. Mái nhà Như Lai.
Bạch Thế Tôn ! Anh con tuy đã có lòng ám hại con, nhưng nhờ thế mà con được gặp Phật và được Phật độ. Như vậy, thành tựu hôm nay của con là nhờ anh con.
Không thể tạo khẩu nghiệp, nhất là hủy báng người khác, vì quả báo xấu xa của tội này, dẫu có tu hành trì giới cũng không ngăn chặn được.
Một chút buồn, một chút cô đơn, một chút tủi hờn, một chút ghen tuông, một chút ganh tị… được phát hiện nơi tâm mình mà mình không để ý, không biết, không gọi đúng tên, không chào nó thì một chút ấy sẽ nguyên phân liên tục để trở thành một cục và làm mình khổ đau. Những chút ấy nếu cùng một lúc “tấn công” mình thì đó là đội quân đáng gờm (thứ “địch” ở trong tâm), đủ sức hạ gục sự bình an và vững chãi của mình.
GN - Đôi khi cũng nên để gió cuốn đi… những muộn phiền. Tôi nói với bạn như thế khi chiều nay nghe bạn thở than về những nỗi buồn sâu kín. Về đâu, khi nỗi buồn cứ lấn lướt những niềm vui, khi những yêu thương chợt xa, chợt quên một cách bất ngờ? Bạn hỏi mình và cũng là hỏi chính bạn.
Tội phúc như chiếc bóng đi theo mỗi người, nếu mình khinh miệt người khác mà làm việc trái với lương tâm, thì cũng chỉ có mình tự chịu lấy quả báo đau khổ về sau mà thôi!
Chiều nay, đang có nhiều chuyện lo lắng nên tâm trí tôi cứ bồn chồn không yên. Thấy vậy, mấy người bạn làm cùng cơ quan nói khẽ: “… Đâu, ông thử tới chùa cầu nguyện một lần xem sao, hay ngồi nghe và quan sát những người đến đây lạy Phật, biết đâu…”.
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HUYỆN A LƯỚI BAN TRỊ SỰ Văn phòng: Chùa Sơn Nguyên, 32 Giải phóng A So, thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, thành phố Huế Điện thoại: 090 501 2992 - Email: phatgiaoaluoi@gmail.com Website: www.phatgiaoaluoi.com LỜI NÓI ĐẦU Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật...

Xin ghi rõ nguồn chính khi trích dẫn thông tin từ website này.
Ngày thành lập : 12-09-2012